CỬA THIỀN HÉ MỞ

T.T THÍCH THÔNG PHƯƠNG

TỔ ẤN

Ô kìa!

Trên hội Linh Sơn một cành hoa,

Tổ Tổ nói hoài vẫn chẳng hết.

Yếu chỉ trong đây vẫn còn nguyên,

Người người cứ đuổi theo câu chết.

Trên lịch sử cãi nhau inh ỏi,

Moi móc tìm thật giả, có không.

Thành một trường tranh đua chữ nghĩa,

Đâu biết rằng còn cách môi răng.

Này bạn nhé!

Tổ Ấn đâu nằm ở cành hoa?

Ca Diếp mỉm cười vẫn chuyện xưa.

Nếu theo trong đó suy tìm thật,

E đã bị người dẫn đi xa.

Ôi đáng tiếc!

Chính mình còn chưa thấu,

Lại bị chữ nghĩa chôn.

Nhốt mình trong khái niệm,

Đầu óc đóng thành khuôn.

Phải vươn lên

Buông lại đằng sau bao khái niệm,

Phá tan lồng bẫy văn từ chết.

Vượt hẳn chuyện xưa sách vở ghi,

Xem lại mặt mình đâu diệu quyết?

Ồ!

Một mạch từ xưa Phật Tổ truyền,

Ca Diếp mỉm cười lộ ý thiêng.

Chín năm ngồi lặng chờ ai đó?

Một phát Thần Quang nhổ gốc huyền.

Từ đấy,

Các duyên đà dứt sạch,

Còn đâu nữa bạn bè?

Rõ ràng thường có mặt,

Ngôn ngữ hết đường nghe.

Cứ thế,

Sức sống mãi chảy tuôn,

Tào Khê tiếp một nguồn.

Và tràn ra khắp chốn,

“Đâu ngờ” rực sáng luôn.

Giang Tây tâm hiện khắp,

Thạch Đầu thẳng sạch trơn.

Năm tông và bảy phái,

Một ấn tại tâm đồng.

Quả thật!

Ý Tổ ai biết được?

Nghĩ suy cách đất trời.

Đáp anh còn xa tít,

Huống chi chuyện cũ rồi!

Tuy vậy,

Nếu hay tâm mới mẻ,

Buông sạch khuôn trong đầu.

Thấy nghe hằng như thật,

Chỗ nào chẳng Tổ sư?

Bởi thế,

Trúc Lâm trên đất Việt,

Núi thiêng Yên Tử này.

Soi lại chính mình đấy!

Dòng thiền tiếp chảy ngay.

Ai bảo,

Việt Nam không có Tổ?

Tổ ở nơi xứ nào?

Chỉ tâm ta tỏ ngộ,

Ấn Tổ tức in nhau.

Nếu còn chia Nam Bắc,

Phân Đông độ, Tây thiên.

Ta có, người không có,

Biết ngay chưa sống thiền.

Thế mới biết!

Dù nay đời xa cách,

Phật Tổ đã từ lâu.

Tâm thiền vẫn không cách,

Tổ Ấn vẫn làu làu.

Yên Tử nay còn đó!

Trúc Lâm vẫn tiếp nhau.

Dòng thiền trôi suốt mãi,

Ánh sáng Tổ tuôn trào!

Hãy tin chắc!

Từ đây tột về sau,

Dù thế gian biến đổi.

Kiếp hỏa có cháy tiêu,

Tâm thiền hằng bất hoại!

Vui thay Tổ ấn này!

Bao đời mới được gặp.

Nguyện sống vững không lay,

Truyền luôn không cùng, khắp …!

Trúc Lâm 2002

 

]

 
 

THIỀN TÔNG VIỆT NAM