|
TỈNH HÀNH VĂN
Phàm huyễn
duyên hòa hợp, nhân huyễn mà thành sắc thân này. Sự nghiệp tu trì, từ sự
hiển bày chánh lý ấy. Lý đã hiển thì không việc gì chẳng đạt. Sắc thân
được thành, do huyễn mà lập. Thế nên các Thánh trước, đối với lẽ này đã
rỗng suốt. Ứng cơ không trệ ngại, vượt lên trên và thông suốt, ra ngoài
các phẩm loại. Chỉ có đức rúng động trời đất, không xa nào mà chẳng đến.
Các ông vào
đến cửa này, phải nên tự xét. Hạnh lành chẳng chứa, danh đâu thơm nức. Một
pháp chóng sáng, muôn duyên đều tỏ.
Lại, có kẻ cạo
bỏ râu tóc, mặc ca-sa Phật, hình tuy in tuồng hình tăng, mà chí chưa bỏ
được chí tục. Đông tây rong ruổi, thực giả khó phân. Chỉ biết tùy thuận
duyên trần, bèn thành mê tối. Luống hao của tín thí, uổng ở trong cửa
không. Bỗng nhiên đầu bạc đến rồi, trở lại bị hậu sanh chế giễu.
Nhớ xưa, thời
thượng cổ xuất gia hình hài nhọc nhằn, thân thể đói khát, cùng thân tột
mạng, chỉ vì tham cứu việc này. Sở dĩ “một ngày không làm, một ngày không
ăn”, đâu giống như ngày nay, ngồi yên không hổ thẹn. Đàn na tứ sự cúng
dường cho ông, ý ở chỗ nào? Mong ông cứu bạt. Song, đời này chẳng thông
huyền diệu, đời sau lắm nỗi buộc ràng, thêm lụy thân thuộc, đồng rơi vào
địa ngục.
Người như thế,
một giọt nước cũng khó tiêu, huống nữa là lầu cao nhà lớn, ngồi nằm đâu
an. Đã không một đức, tội có muôn bề, cõi vui chưa thành, ngục A-tỳ tới
trước.
Kính khuyên
các thượng nhơn, cao sĩ học pháp chốn Tòng lâm, mỗi người nên tự suy xét
trong tâm não của mình. Xét nét cho thực kỹ, mọi lẽ được mất. Chớ theo lũ
hèn ngu, buông tuồng không biết. Mạnh mẽ gắng sức tu hành, lấy ngộ làm
chừng mực. Thường thưa hỏi bạn lành để mở rộng kiến văn, càng được mài
giũa thì đạo nghiệp dễ thành. Quả được như đây, dù cho ngày tiêu muôn lạng
vàng ròng, ở trong lâu đài ngọc báu, cũng chẳng phải phần ngoài. Nếu chẳng
như thế, lẫn lộn trong hàng tăng, chính nhân Phật pháp trông cậy vào đâu
mà nối thịnh?
Thăm thân
thuộc, hỏi bệnh hoạn, đối với đạo rất là ngại. Chỉ học Động Sơn chẳng về
quê, thật có ích. Há chẳng thấy dây thanh la nương thế cây tòng, cao vút
ngàn tầm. Cá đuôi hồng tranh sóng Vũ-môn giành vượt tam cấp. Vật vô tình
còn tự vin nơi cao rộng, huống lại là người đã dốc một lòng tin, đâu không
thức thời vụ ư?
Chỉ tâm này
vững, lo gì chẳng đạt. Đạo chẳng phải từ bên ngoài mà được, ngay nơi chính
mình mà tìm. Thầm xét cho thực tinh vi, thông suốt đến chỗ uyên áo.
Ôi! Thời gian
có hạn, mạng người khó bảo tồn. Chuyển một hơi thở tóc bạc đầy đầu, chẳng
nên dần dà để luống qua. Nguồn tâm, nếu đục, đường trước lại mờ, cơn bệnh
chợt đến, vô phương chống đỡ. Khi ấy lo lắng ăn năn thì đã chậm mất. Hận
mình, sớm chẳng lo tu, đến sông không thuyền. Phật pháp mai một, nhân ngã
lộng hành, không lúc nào thịnh bằng hiện giờ, mỗi người hãy tự nỗ lực.
Kẻ ngu này
vượt bể, vượt sa mạc, duyên hợp triều này. Nêu xưa để rõ nay, há chẳng
biết hổ thẹn! Cốt khuyên người hậu học, đồng suy cứu tâm này, để báo ân
sâu che chở của Phật Tổ, đáp lại công đức cúng dường của thí chủ đàn na.
Nói không được văn hoa, gắng dùng lời chỉ thẳng. Như đây tu hành, mình
người đều lợi.
] |