|
LỜI BẠT
Tất cả công
đức đều từ Phật tâm lưu xuất. Phật tâm không một vật.
Không Phật,
không chúng sinh, không cả cái không.
Lặng lẽ như
như chăng?
- Không biết!
Ai hay hiểu
được lẽ này, mới kham gánh vác sứ mạng Như Lai.
***
- Hiểu cái gì?
- Chính như
thế mà hiểu.
- Như thế
nghĩa là sao?
- Xin đừng
hành đạo tà.
- Phải đối xử
cách nào?
- Như như bất
động.
- Lịch sử
truyền thừa mấy ngàn năm, những ai nói được một câu xuất cách?
- À cột phướn
trước chùa đổ.
- Tiếng mảnh
sành vang chạm cành trúc
- Một tiếng
hét đinh tai…
***
- Trong vòng
lưu chuyển không dừng, có cái gì hay dừng chăng?
- Làm sao bảo
được cái ấy?
- Tháng ngày
qua Vô Sự Tăng.
***
Mặt trời, mây
xanh vẫn là đôi tri kỷ quấn quít nhau giữa khoảng bao la.
Rừng già thăm
thẳm, vách đá chơi vơi, vết chân chàng dũng sĩ chặt tay thuở nào hãy còn
in rõ trên nền tuyết trắng Tung Sơn.
Một tiếng nổ, vỡ đất long trời,
Một vầng đông, vàng chói xuất hiện,
Một bài pháp an tâm bay vút,
Một kình ngư, vẫy sóng bể khơi.
Vang ra loang
khắp, giọng nói ma trơi của lão Hồ [Lão Hồ mắt biếc hay Bích quán Bà la
môn là chỉ Sơ Tổ Bồ Đề Đạt Ma.] mắt biếc.
Truyền đi rào
rạt, bài pháp an tâm của con cháu Như Lai.
***
Miền Nam này,
vùng lên một gã tiều phu miệng còn lẩm nhẩm…
- Những gì?
- Bồ-đề bổn vô
thọ!
***
A hay, lật
ngược cả thiền sàn, dép cỏ.
Phải đấy, lũ
hậu duệ Tung Sơn làm rạng rỡ cha ông.
Tràn dâng lên,
chảy khắp non sông,
Vượt lấp mây
ngàn cùng vũ trụ.
Chỉ một dòng
sữa an tâm, thấm dịu nơi nơi…
***
Quát cho dứt
bặt, vỡ óc ra,
Cười vang lên,
mãi tận thôn xa,
Mới thấy lão
già, không phỉnh gạt.
- Cái gì?
- Những con
người, hằng xướng khúc an tâm.
***
Ô kìa, miền
hải đảo!
Lớp lớp người,
xông xáo hỏi tổ tông,
Bước họ đi,
quyện tỏa cuồng phong,
Tay áo phất,
chân hư đổ ngược.
Ai biết thế
nào, những con người ấy?
- Thốt nửa lời
ba gậy vào hông.
***
Từ bình
nguyên, chí dãy non xanh,
Có gì, trong
dáng người lam lũ?
A đây rồi, rắn
quẫy, rồng bay,
Trăng, sao rơi
rụng tháng ngày say.
Say cái gì?
Say cái không
say, ấy thực say,
Thực say, mới
say cái không say
Say không say,
cả hai ấy say.
Chính đấy thức
dậy, cái không say.
Lảm nhảm gì?
- Trời xanh!
***
Có câu chuyện
như thế này nhá!
Một hảo hán
kia, nhân khi nhàn rỗi, đến hỏi Hồ tăng pháp an tâm.
Ông già chỉ
bảo:
“Đem tâm đến”
Rồi. Trời sập!
Hảo hán cười,
thưa:
- Thế, mới nhổ
tận gốc lão già bị chôn cứng chín, mười năm…
Nhật Quang.
] |