MA
THỨ NHẤT: MA OAN NGHIỆT NHIỀU ĐỜI
Chánh văn:
Loại ma này
chính là nghiệp chướng nhiều đời của ta. Bởi từ nhiều kiếp đến nay, chúng
ta bị luân hồi, quanh quẩn ở trong phàm vị, lầm tạo những nghiệp chẳng
trung, chẳng hiếu, chẳng nhân, chẳng nghĩa. Sát, đạo, dâm, vọng, tham,
sân, si, ái kết chặt những oan gia. Đời nay, chúng ta muốn học đại đạo lại
gặp gỡ nó. Nó luôn quấy nhiễu chẳng an, làm chướng ngăn việc tu hành,
khiến chẳng thành tựu được. Chúng ta phải hổ thẹn khẩn thiết cầu sám hối.
Trông mong uy lực Tam bảo gia hộ khiến những oan nghiệt nhiều đời đó, tự
sẽ tiêu diệt, tự nó thối tan.
Lại, chúng ta
phải phát nguyện lớn làm lợi ích tất cả chúng sanh, để mau được quả vô
lậu, chứng đạo Bồ-đề.
Là kẻ mới học
tu Thiền phải tự sám hối và mãnh tỉnh lấy.
Giảng:
Loại thứ nhất
là ma oan nghiệt. Ta thường nghe nói “oan oan tương trái”, tức những nợ
nần với nhau nhiều đời. Chữ nghiệt là nghiệt ngã, làm cho mình đau khổ. Ma
oan nghiệt nhiều đời chính là nghiệp chướng nhiều đời của ta. Nghiệp
chướng thì ai cũng có. Nhưng nghiệp là gì ? Là năng lực do thân khẩu ý của
mình tác động, khi đối duyên xúc cảnh nó bị bó buộc lại thành năng lực gọi
là nghiệp. Từ đó, nó hướng dẫn mình đi trong luân hồi sanh tử. Nói nghiệp
chướng nhiều đời của ta tức là loại ma oan nghiệt này.
Chúng sanh bị
lẩn quẩn trong luân hồi là do loại ma oan nghiệt này dẫn. Lầm tạo những
nghiệp chẳng trung, chẳng hiếu, chẳng nhân, chẳng nghĩa, sát, đạo, dâm,
vọng, tham, sân, si, ái mà kết thành những oan gia. Loại ma oan nghiệt này
tất cả chỉ do hành động tạo tác của chúng ta. Cũng từ tâm không sáng suốt,
cho nên khi tiếp duyên xúc cảnh khởi những niệm lăng xăng điên đảo, rồi
tạo nghiệp tiếp nối, nhân quả trả vay. Từ thân, miệng, ý không làm chủ
được, nên bị nó tác động gây thành nghiệp, dẫn đi mãi trong luân hồi.
Nguyên nhân chính là do mình cố chấp. Trong cuộc sống hàng ngày khi đối
duyên tiếp cảnh, gặp những chuyện bực bội, nóng nảy khởi lên, ngay lúc đó
ta cần phải tỉnh táo, buông bỏ đừng lao theo thì sẽ làm chủ được loại ma
này. Nếu lúc ấy mình giữ được tâm bình lặng như như, thì những tác động từ
bên ngoài sẽ không làm gì được.
Nếu tâm đã yên
thì cảnh bên ngoài không làm gì được. Đó là mình đã làm chủ. Nếu mình làm
chủ được tức là đang tu thiền. Bởi vì thiền căn cứ từ tâm, nên nói thiền
là nói tâm. Tâm vốn thanh tịnh, lặng lẽ như như. Khi chúng ta sống được
với tâm, thì dù thiên ma, vạn quỷ cũng chẳng làm gì được mình. Một niệm
khởi lên mà buông được thì tỉnh táo, sáng suốt. Một trăm, một ngàn hình
ảnh bên ngoài khởi lên thì bên trong mình có cả trăm ngàn lực để buông, mà
những lực đó cũng không có hình thức gì cả. Đó là năng lực từ sức tỉnh do
sống được với tâm. Tóm lại ma này cũng từ tâm mình chưa sáng, là loại oan
nghiệt của chính mình chứ không từ bên ngoài. Từ chỗ chính mình không thật
sự nhận ra, chưa sáng thì nói ma là một cách nói, vì nó làm trở ngại việc
tu của mình nên nói nó là ma.
Từ đây mà biết rằng, nếu mình bất trung thì đó chính là loại ma oan nghiệt
của mình. Do chưa làm chủ được mà gây nên. Nó không phải là cái gì của
mình, không phải là cái gì của ai. Khi hiểu rồi thì không còn đổ thừa nữa,
lúc ấy có cơ hội nhắm thẳng vào gốc của nó mà bổ. Ví dụ như mình lờ mờ,
chưa nhận ra được vọng tưởng cho nên mình tạo khẩu nghiệp. Bây giờ tỉnh
táo sáng suốt, không chạy theo vọng tưởng cho nên mình muốn nói gì là đã
làm chủ được khẩu nghiệp, do đó ma về khẩu nghiệp không có.
Đây là cách tu trực chỉ, rất giản dị. Ví dụ lâu nay chúng ta nóng nảy
nhưng xem kỹ thì đâu có gì là nóng đối với mình. Chúng ta nghiệm đối với
loại ma này, quay về pháp tu thiền tông theo sự chỉ dạy của Hòa thượng,
một niệm dấy khởi mình phải buông cho được. Tức là tập trung làm sao để
mình không bị dẫn dắt ngược xuôi bên ngoài và cũng không có những tăm tối,
lầm lẫn bên trong. Không có những cái đó thì tuệ giác hiện tiền. Tuệ giác
hiện tiền thì định lực sung mãn. Đây là pháp tu định tuệ hiện tiền. Chúng
ta nói và làm trong sự tỉnh giác thì những gì chung quanh không tác động
đến chúng ta được. Cho nên nói và làm không bị vướng, những suy nghĩ, tính
toán, sắp đặt cũng không bị trở ngại.
Hằng ngày
chúng ta sống được với tâm trong lặng ấy thì cảnh duyên bên ngoài cũng
bình lặng nên thơ. Ví như khi nhìn thấy cái hộp, cây bút… mọi vật đều yên
theo bản vị của nó, mình nói sao nó cũng không cải. Bởi vì mỗi cái đã ở
trong phần vị, chức năng, khuôn thước mà người đời sắp đặt cho nó rồi. Tự
mỗi thứ không có cái nào chống trái với cái nào và cũng không có cái nào
cãi lại mình cả.
Bây giờ chúng
ta muốn truy nguyên, cái hộp này có từ vọng tưởng hay từ sự tỉnh táo của
mình. Nếu không tỉnh thì sẽ phân tích cái hộp của Nhật làm tốt hơn của Mỹ
hay của Việt
Nam
v.v… Cái hộp này mình thảy ngoài kia hay bỏ trong tủ vàng nó cũng không
nói gì. Sở dĩ có vấn đề là do tâm mình, không phải tâm thật mà những nghĩ
ngợi tính toán phân biệt của tâm vọng. Nếu chúng ta sử dụng được thật tâm
thì rỗng rang sáng suốt, không hề nghĩ ngợi tính toán. Biết nó là duyên
hợp, mọi vật từ sự chế tạo của con người mà có hình thức và tác dụng như
thế. Mỗi pháp mỗi pháp hãy để nguyên bản vị của nó, đừng phân tích chia
chẻ, thấy chỉ biết thấy, chớ động đến, cả hai không dính nhau thì được an
lạc.
Ma oan nghiệt
cũng có từ sự ăn mặc, ngủ nghỉ, quan hệ bà con quyến thuộc, sống chết,
danh vị, tiền tài… Nếu không làm chủ được thì nợ nần chồng chất. Làm chủ
được thì tức thời ngay đó an lạc. Còn cứ dong ruổi ngược xuôi, vướng mắc
rồi oan nghiệt. Như trong kinh Phật nói tám thứ khổ trong đời: sanh, lão,
bệnh, tử, oán tắng hội khổ, ái biệt ly khổ, cầu bất đắc, ngũ ấm xí thạnh
cũng từ oan nghiệt này mà ra.
Phật dạy, tất
cả chúng sanh đều có đức tướng Như Lai, tất cả chúng sanh đều là Phật sẽ
thành thì dù người thân hay sơ, nếu nhìn về mặt bản thể thì đều là Phật sẽ
thành. Nhìn thông suốt, sống được như vậy thì sẽ không có vấn đề gì. Trong
giới Bồ-tát có dạy người đã giết cha giết mẹ mình mà mình vẫn không báo
thù. Bởi vì lấy ân báo oán thì oán ấy tiêu tan, lấy oán báo oán thì cừu
hận chất đầy. Báo thù là không đúng với tinh thần Bồ-tát đạo. Đến đây e có
nhiều người hiểu lầm, nếu như vậy là bất hiếu. Nhưng suy cho cùng, lấy oán
báo oán được lợi ích gì, bao nhiêu oan trái sẽ kéo theo mãi không dừng. Vì
vậy, nói đến chỗ chí đạo thì phải buông bỏ như vậy. Tâm mà không oan
nghiệt thì tất cả mọi người đều là Phật. Đã là Phật thì không có oan
nghiệt gì với nhau cả. Sung sướng biết bao nhiêu.
Người tu Phật hiểu được điều đó rồi thì rất sợ nhân quả. Sợ từng nhân nhỏ,
từng ý niệm. Người biết sợ, biết chuẩn bị như thế thì cuộc đời sẽ có nhiều
tốt đẹp. Nếu nhân quả được dàn dựng rõ ràng thì dù không có ông thánh nào
hiện diện tuyên dương chánh giáo nhưng thực sự đó là thời chánh pháp, thời
đại sáng suốt, tốt đẹp. Cuộc đời này cứ quay qua quay lại, rồi thêm thắc
những dây mơ rễ má để thành nợ nần, oan nghiệt với nhau. Nếu gở ra được
thì an ổn, chứ không nói là chứng đạo, sáng đạo hay gì gì cả. Một ngày
sống một ngày tu, sự hiện diện của mình đều là an ổn.
Trong điều một
nói về ma oan nghiệt, chúng ta thấy quanh quẩn trong phạm vi lầm tạo những
nghiệp như chẳng trung, chẳng hiếu, chẳng nhân, chẳng nghĩa, sát, đạo,
dâm, vọng. Tức là nhân, nghĩa, lễ, trí, tín. Nhân bất sát sanh, nghĩa bất
thâu đạo, lễ bất tà dâm, trí bất ẩm tửu, tín bất vọng ngữ. Người ta thường
nói mẫu mực cho đời sống là nhân nghĩa. Người tu thiền dù tu lâu, hay mới
tu mà tránh được loại ma oan nghiệt này là người nhân nghĩa bậc nhất. Giả
dụ ngoài thế gian có những người không hề học Phật, không hề tu hành,
không hề đi chùa, nhưng nhân nghĩa sáng ngời thì đó là bậc Bồ-tát, một con
người mẫu.
Tóm lại để trị
loại ma này thì phải tu tâm, mà tu tâm là tu thiền, tu thiền là sống lại
với đạo. Nói thiền cũng là nói tâm, nói tâm cũng là nói đạo. Nói đạo tức
là đạo lý mà chúng ta đang học, đang tu hành. Đối với loại ma này, thiền
sinh chúng ta cần phải biết mặt mày nó rõ ràng. Trong sinh hoạt hằng ngày
chúng ta không kết nghiệp với bất cứ loại nào. Đã không kết nghiệp với
chúng thì ta là người đầy đủ nhân, nghĩa, lễ, trí, tín. Trừ được loại ma
này thì chúng ta là người đầy đủ nhân nghĩa. Xã hội rất cần những con
người này.
Đạo Phật xây
dựng con người từ hạ tầng. Học được tâm quay về, nhận và sống được với
tâm. Tâm là đạo, đạo tức là thiền, thiền là giải thoát. Mình không cần nói
mình là thiền sinh, không nói mình tu thiền nhưng đời sống của mình không
vướng mắc gì cả, một cuộc sống tỏa khắp tức là thiền rồi. Làm công tác mà
không bị vướng mắc tức là thiền, thụ trai mà không vướng mắc tức là thiền.
Người được như vậy là sống trọn vẹn được với thiền, người đó là Thiền sư.
Chú:
Luân hồi tiếp nối, biển khổ mênh mang, chúng sanh trôi dạt, hạt bụi trời
không, kẻ chưa tỉnh làm thế nào nhận ra sự kiện này ! Ai là kẻ biết được
ngày mai của mình ra sao ? Và thấy được oan khiên túc trái của mình thế
nào ? Có kẻ nghe nói : “Tuổi thọ của ta sánh bằng trời đất”, liền bảo :
Gớm thế ! Ta là quái gì mà tuổi thọ thênh thang và mênh mang đến thế !
Người xưa nói : “Sanh như đắp chăn bông, tử như cởi áo hạ” là đạo lý gì ?
Thử nói xem ! Chỉ thêm một trường huyễn mộng. Tuy nhiên, chỗ thênh thang
và mênh mang này ít người vào, không ai chịu nhận. Thì thôi ! Cứ rông chơi
cho hết cuộc phong trần. Một lúc nào đó, quày đầu nhìn lại đoạn nhân duyên
phù trầm này, chắc y không khỏi một phen tan thân mất mạng. Thế nhưng, nếu
chưa phải là hạng đại lực lượng thì, phải ai khẩn sám hối, nương uy lực vô
song của Tam bảo, mọi mộng mơ phía trước tiêu tan. Đã thế, lại cần phát
đại nguyện như hư không, vào cõi huyễn, mặc áo huyễn, độ chúng sanh huyễn,
để hoàn thành Phật đạo như huyễn.
Khoái thay!
Đây là lời chú từ ma thứ nhất mà tôi chỉ nói một phần nào thôi. Thấy những
điều ma sự này rất cần thiết và là những yếu tố xây dựng những tu sĩ tương
lai, một người đầy đủ nhân nghĩa, mang đầy đủ chí cả đại từ đại bi của
Phật đi vào cuộc đời. Tuy nhiên, hiện tại chúng ta còn bị nhiều mắc mứu
oan khiên. Muốn giải trừ chúng ta phải thành khẩn sám hối cho mọi mộng mơ
phía trước tiêu tan. Mặt trời trí tuệ an ngự giữa trời không, rỗng rang
sáng suốt.
]
|