|
MA THỨ BẢY: MA KHẨU NGHIỆP
Chánh văn:
Ma này là cuồng chướng. Người tu mà chẳng kiểm điểm ngôn ngữ của mình, mặc
ý cao đàm hùng biện, làm tổn thần lao niệm, sẽ mất thiền định chân chánh.
Nhân sao mà khẩu nghiệp có lỗi lớn như thế ? Bởi hay đàm huyền thuyết
diệu, giảng giáo nói tông. Khoe mình đắc ngộ, chê người ngu mê. Luận chỗ
hay dở, nói điều phải quấy của người. Ngâm ca thi phú, nói bừa những việc
không đâu. Bình nghị những việc hưng phế xưa nay của quốc gia. Xưa thì cho
là người hiền mà ngu, nay thì bảo là người hung mà giỏi. Toàn những việc
chẳng dính líu gì về mình mà cứ gân cổ tranh luận. Lại vô cớ khen chê việc
hơn thua của người. Phô diễn các cảnh dục lạc, khiến người sanh đắm trước.
Bàn cãi những chuyện bất bình, làm cho kẻ nghe phát phẩn. Trước mắt thì
công kênh đề cao, sau lưng lại chê bai biếm nhẽ. Đó là những lời nói lợi
hại làm mất chánh định của người. Người tu thiền đời sau, phải thận trọng
nghiêm nhặt. Bởi loại cuồng chướng này, chẳng những làm cho chúng ta chẳng
kiệm ngôn, dưỡng đức, mà còn khiến cho tâm chúng ta tán động, lăng xăng.
Thế nên những kẻ sơ cơ, phải ngừa phòng khẩu nghiệp của mình lắm lắm.
Giảng:
Học tới đây
chúng ta đã biết chữ ma rồi. Ma không phải là ma quỷ hiện hình mà những gì
làm trở ngại trong sinh hoạt bình thường của chúng ta đều gọi là ma cả.
Hay trong công phu tu hành, những chướng duyên khiến cho chúng ta chùng
chình không tiến được, đó là ma. Tuy nhiên nói ma đây cũng là một cách
nói.
Bởi khi còn
thấy có phương tiện áp dụng tu hành, còn thấy những sự việc chung quanh để
vượt qua… Còn thấy như vậy cũng chính là ma. Công phu đến chỗ rốt ráo thì
không còn thấy có công phu gì hết. Người này tự tại, làm chủ hoàn toàn.
Không có ma quỉ nào thắng mình hay mình thắng nó nữa. Chỉ vì chúng ta chưa
đạt đến trình độ ấy nên còn phải biện ma.
Biện ma để làm
gì ? Để trong giai đoạn còn yếu chúng ta đủ lực tỉnh. Tỉnh để nắm được cơ
hội, phương tiện, nhân duyên tích cực và áp dụng trước. Bởi vì ta còn yếu,
còn dở nên mới có sự lựa chọn như vậy. Đối với những người đã triệt để thì
có thể nói nắm cát biến thành vàng hay nấu cát thành cơm. Đối vối hạng
người này, khỏi phải nói ma mị gì nữa, cảnh duyên nào cũng là Phật sự. Bất
cứ những trở ngại nào cũng là điều kiện cần thiết để hoàn thành công phu.
Chúng ta nếu
gặp trở ngại liền thụt lùi, gặp khó khăn thì không tiến được. Cho nên cái
nhìn của chúng ta còn mang tính hời hợt bên ngoài. Đến khi công phu vững
vàng, có thực lực thì chúng ta vui vẻ trầm tĩnh trước mọi duyên thuận cũng
như nghịch. Giống như Thiện Tài đồng tử thấy mọi cây cỏ đều là thuốc cả.
Hiện tại con mắt của chúng ta còn trong cảnh vức nhị nguyên, trăm điều
ngàn thứ ngỗn ngang. Cho nên rất kỵ nói càng nói bướng. Mà phải hiểu chúng
ta cần hạ thủ công phu trong từng phút giây, từng tâm niệm. Được vậy, sự
tu hành mới mong thành tựu.
Ma này là
cuồng chướng. Cuồng vì người này mờ mịt rối rắm, đảo loạn đến mức độ gọi
là cuồng, rồi đi đến loạn.
Người tu mà
chẳng kiểm điểm ngôn ngữ của mình, mặc ý cao đàm hùng biện, làm tổn thần
lao niệm, sẽ mất thiền định chân chánh. Ở trên nói rằng loại ma cuồng
chướng tức là đối với những người tu hành chẳng kiểm điểm được ngôn ngữ
của mình, mặc ý cao đàm hùng biện, làm tổn thần lao niệm. Chữ tổn tức là
tổn hoài, lao là quá nhọc cho nên lao lự. Nếu như tâm vững, tâm sáng, tâm
làm chủ được thì chúng ta lại thành công từ những lao lự đó.
Nhân sao mà khẩu nghiệp có lỗi lớn như thế ? Bởi hay đàm huyền thuyết
diệu, giảng giáo nói tông. Khoe mình đắc ngộ, chê người ngu mê. Luận chỗ
hay dở, nói điều phải quấy của người. Ngâm ca thi phú, nói bừa những việc
không đâu. Bình nghị những việc hưng phế xưa nay của quốc gia. Xưa thì cho
là người hiền mà ngu, nay thì bảo là người hung mà giỏi. Toàn những việc
chẳng dính líu gì về mình mà cứ gân cổ tranh luận. Lại vô cớ khen chê việc
hơn thua của người. Phô diễn các cảnh dục lạc, khiến người sanh đắm trước.
Bàn cãi những chuyện bất bình, làm cho kẻ nghe phát phẩn. Trước mắt thì
công kênh đề cao, sau lưng lại chê bai biếm nhẽ. Đó là những lời nói lợi
hại làm mất chánh định của người. Người tu thiền đời sau, phải thận trọng
nghiêm nhặt. Bởi loại cuồng chướng này, chẳng những làm cho chúng ta chẳng
kiệm ngôn, dưỡng đức, mà còn khiến cho tâm chúng ta tán động, lăng xăng.
Thế nên những
kẻ sơ cơ, phải ngừa phòng khẩu nghiệp của mình lắm lắm.
Đây nêu lên
câu hỏi nhân sao khẩu nghiệp có lỗi lớn như thế ? Lỗi lớn ở trên là một
loại cuồng chướng khiến cho người tu hành không làm chủ được, cứ mặc tình
cao đàm hùng biện v.v… làm tổn thần lao niệm, mất chánh định. Bởi hay đàm
huyền thuyết diệu, điều này rất trở ngại cho việc tu hành của mình. Bởi
thường người ta nói được mà làm chưa được. Giống như có những thức ăn ngon
mình diễn tả tỉ mỹ nhưng chưa hề được ăn. Trong đạo lý rất kỵ loại ngôn
ngữ chuyên diễn tả hình thức nhưng không tải nổi đạo lý.
Rõ ràng ngôn
ngữ không tải nổi đạo lý. Ví dụ quí vị ngồi thiền được an lạc thế nào, quý
vị không làm sao dùng ngôn ngữ để diễn bày được những an lạc đó một cách
trọn vẹn. Có những lúc mình nhìn trời nhìn mây, thấy thống khoái vô cùng.
Nhưng nói lại cho huynh đệ nghe thì nói không đến được. Hoặc có nói được
thì người bạn mình cũng chưa chắc đã hiểu được. Vì vậy trong nhà thiền có
câu: “Chẳng gặp kiếm khách thôi trình kiếm. Không phải nhà thơ chớ hiến
thơ”. Do đó những điều này chúng ta chỉ nói được với thầy mình thôi. Bởi
vì thầy đã nắm được sở trường sở đoản, đường đi nước bước ra sao rồi… Còn
kẻ cứ cao đàm hùng biện thì không có lợi gì. Chỉ làm loạn tâm mất chánh
niệm, mất thiền định mà thôi.
Tuy nhiên
trong sáu điều hòa kính có hai điều “kiến hòa đồng giải, ý hòa đồng
duyệt”. Về tâm, chúng ta có những hiểu biết những nhận định hay thì huynh
đệ có thể ngồi lại trao đổi, bàn bạc. Nếu ai còn yếu kém thì huynh đệ giúp
nhau cùng tiến. Bàn bạc như thế có lợi, nhưng nhớ cũng vừa phải thôi. Chớ
cao hứng nói nhiều quá thành ra nói rỗng, cuối cùng chẳng có ích lợi mà
còn bị hao thần tổn lực.
Giảng giáo nói
tông. Khoe mình đắc ngộ, chê người ngu mê. Giảng kinh thuyết pháp mà khen
chê thì cũng là một loại cuồng chướng. Ví dụ phạm vi của chúng ta là tu
thiền, cho nên chỉ cần bàn bạc đi sâu vào phạm vi của mình thôi. Nói
thiền, suy nghiệm lý giải thiền, mà để cho vọng tưởng, ngôn ngữ cuồng loạn
phóng qua các tông khác đã là có lỗi rồi. Huống lại không có sở trường mà
còn gây sự lỉnh kỉnh bất hòa, tổn thương đến các tông phái thì thật là họa
lớn. Cho nên chúng ta phải dè dặt kiệm ngôn đối với những việc bàn luận
bên ngoài. Đừng để mất thì giờ và gây hại vô ích như thế.
Luận chỗ hay
dở, nói điều phải quấy của người. Ngâm ca thi phú, nói bừa những việc
không đâu. Lại có những người văn hay chữ tốt, theo sở trường đó rồi ngâm
vịnh. Cả ngày ngâm vịnh, ngâm giỏi thì ra thi, tán tụng, ca ngợi… đều
không hợp với tinh thần thanh tịnh giác ngộ. Nói những đều không đâu,
không căn cứ.
Bình nghị
những việc hưng phế xưa nay của quốc gia. Đây là nguy cơ. Có một vị Tăng
tu thiền trong rừng sâu rất cam khổ. Trải qua đôi ba năm như vậy, vị này
thấy mình có chút tự tại. Bấy giờ những người đi rừng lấy củi mới gặp vị
Tăng này. Thầy nói chuyện gì cũng đúng với các sự việc xảy ra. Không bao
lâu, tiếng lành đồn xa, mọi người kéo vào rừng tìm thầy. Quả thật ông thầy
nói gì cũng siêu xuất hết.
Thiên hạ ùn ùn
đem thức ăn lên cho thầy. Thầy khỏi phải đi kiếm thức ăn nữa, chỉ ngồi đó
mà nói đạo lý… Cuối cùng thầy động đến chuyện các nhà lãnh đạo quốc gia.
Ông này hay, ông kia dở… Nói một thời gian thì thấy quân lính áp lại bắt
thầy. Người ta nói thần khẩu hại xác phàm là vậy.
Nhân vô thập
toàn, dù anh thông minh cở nào, là thần đồng chăng nữa cũng chỉ khôn ngoan
trong một phạm vi giới hạn thôi, chứ không thể biết hết trùm đời. Chính
đức Phật sau khi giác ngộ, Ngài không nói ta là chúa tể gì cả. Ngài chỉ
bảo: Ta thấy chúng sanh qua lại trong nhiều đời, như người ngồi trên cao
nhìn xuống ngã ba đường thấy mọi thứ sinh hoạt rõ ràng. Vậy thôi.
Xưa thì cho
người hiền mà ngu, nay thì bảo người hung mà giỏi. Tuy nói như thế nhưng
chỗ ngu, hiền, hung, giỏi cũng không phân định được. Bây giờ khoa học tiến
bộ, người ta phát minh điện tử cho tới năng lượng, hoặc vượt ngoài năng
lượng. Chúng ta không thể phủ nhận được sự thông minh, học hỏi đó của con
người. Nhưng cũng không nên vì thế mà ta những lời cả quyết không hay. Bởi
vì thời nào cũng có người hiền kẻ dữ cả.
Tóm lại không
có gì hoàn toàn, nghiệp riêng, chủng tử riêng, nên mỗi cái nhìn cũng riêng
khác. Kiến giải, tập tục và sự giáo dục của mỗi người không ai giống ai.
Chỉ có Phật mới nhìn thấy thấu suốt được tất cả. Phật nói mỗi chúng sanh
đều bị chướng nghiệp tập khí che lấp nên không nhận ra được chân tánh của
mình. Mà chướng nghiệp tập khí tự mình gầy dựng từ thân, miệng, ý của mình
chứ không ai khác. Cho nên hình tướng mỗi người, không ai giống ai. Quan
niệm, tư tưởng cũng vậy, không ai giống ai. Từ đó mà có kiến chấp cố thủ
cái của mình là hơn hết. Vì vậy, trước mắt chúng ta phải tu cái miệng của
mình cho kỹ.
Lại vô cớ khen
chê việc hơn thua của người, phô diễn các cảnh dục lạc, đây là một cái
nguy. Khiến người sanh đắm trước, bàn cãi những chuyện bất bình, làm cho
kẻ nghe phát phẩn. Ngày nay, có những điệu nhạc hay các hình tượng phô
diễn cảnh dục lạc, chúng ta không nên theo những loại như vậy.
Trên mặt nhị
nguyên cần phải chọn lựa nơi thanh tịnh để trang nghiêm đạo hạnh trước. Là
Thiền sinh, chúng ta bước vào cửa thiền, sống trong nhà thiền, học tập với
Thiền sư, thì không được tiếp cận các thứ tạp nhạp bên ngoài. Lo trưởng
dưỡng đạo tâm, sống được với ông chủ của mình rồi thì, sau đó tiếp cận với
ngoại cảnh trần mới không sợ nó rùa quến kéo lôi. Người tỉnh táo sáng suốt
đòi hỏi phải có sự lựa chọn như thế.
Tóm lại khẩu
nghiệp là loại ma chướng làm trở ngại việc tu hành của chúng ta, nên cần
phải thận trọng.
Chú :
Ba nghiệp thân miệng ý. Miệng có bốn lỗi là : Nói lời dữ, nói dối vọng,
nói thêu dệt, nói hai chiều. Công phu đến đây, hành giả không khéo điều
phục khẩu nghiệp, có thể sanh ra đại ngôn cuồng vọng, buông lời bừa bãi,
làm chướng ngăn con đường vào Thánh. Vì lẽ đã có chút ít công phu, lại nếm
trải và thu hoạch phần nào kết quả trong công phu tu tập, luôn luôn hành
giả tự thấy mình được chút gì gì đó gọi là “Sở đắc”. Từ căn cứ
này, nếu tâm chưa thật an, thì chính
“Chút sở đắc” đó làm hại hành giả. Ngay đây, người có mắt sáng liền khám
phá kịp thời những cuồng vọng, tạo thế an bình cho chánh định. Trái lại,
với người biện biệt chưa rành, thủ thuật chưa khéo, thì ngô ngã
phân ranh, si mê chồm dậy. Cứ thế buông xuôi, lao theo, khác nào thùng
rỗng khua vang, thực tế mà nhận, sở đắc gì ? Mình được cái gì ? Tương lai
mù mịt, đường trước lờ mờ. Dự phóng gì ? Nhìn trước ngó sau, khối si mê
nhiều kiếp chưa chuyển nổi, núi nhân ngã lâu đời chưa đập tan. Khổ thay !
Ngồi đó mà khua động môi lưỡi. Chính mình chưa yên, thì nói gì việc hay dở
của người, sự hưng phế của nước. Thì thôi !
Đã biết nói nhiều loạn tâm tổn thần, thì sao ngang đây chưa chịu dứt bặt,
sống lại với chính mình, để tâm mình được yên ổn, định lực của mình được
kiên cố.
Tóm lại,
Người hay nói - loạn -
Người nói nhiều - tổn -
Người xưa bảo : “Hãy bịt lỗ đít lại mới có chút phần tương ưng”.
Lời này của người xưa, bọn ta hết chỗ cắm mỏ.
Khoái thay!
Thiền tăng đến
đây còn có gì để nói nữa.
]
|