|
VẤN ĐỀ TÂM ĐẮC
Hôm nay tôi sẽ
nói về Vấn đề tâm đắc trong đạo Phật, hay là Vấn đề tâm đắc trong nhà
thiền. Tại sao tôi nói vấn đề này ? Như các Phật tử biết, thật ra trong
việc tu hành, nếu nhìn sơ bên ngoài ta thấy càng tu càng hoan hỉ, càng tu
càng tươi trẻ, càng phương phi đẹp đẽ. Nhưng thật sự bên trong có những
vấn đề trái ý nghịch lòng, làm sao có thể vượt qua tất cả những nhiêu khê
ấy thì việc tu mới thật sự an ổn, vui vẻ.
Một cách
bình thường mà nói có lúc người tu cũng thối chí. Nhưng khi được gặp Thầy,
gặp các vị thiện hữu tri thức chúng ta có cảm tưởng như được uống thuốc
bổ, được mát mẻ trở lại. Đó là một vấn đề nội tại của hầu hết người tu
chúng ta. Thời gian gần đây, có rất nhiều Tăng Ni sinh đặt vấn đề đó với
chúng tôi: “Thưa Thầy ! Cuộc sống của tụi con sao quá phức tạp, khiến
nhiều lúc tụi con buồn lắm. Nhưng mỗi lần được gặp quý Thầy, được thưa hỏi
đôi điều, chúng con cảm thấy yên lòng hơn, nên lại phấn chấn lên trong
cuộc sống tu hành”. Những lời này, chúng tôi rất cảm thông bởi bản thân
mình cũng đã trải qua.
Thánh nhân
đã nói: “Học làm người là khó”. Ở đây, chẳng những học làm người mà còn
học làm Phật nữa, cho nên phải khó thôi. Quả thực những điều chúng ta học,
chúng ta làm đều là việc của thánh nhân, chứ không phải việc tầm thường.
Theo kinh nghiệm riêng của chúng tôi, việc làm có thành công hay không, có
phấn khởi hay không đều từ sự quyết tâm nơi chính mình.
Chư Tổ
thường nói: “Tất cả những gì bên ngoài đều không thật, không phải là của
báu nhà mình”. Cho nên yêu cầu chính yếu là chúng ta hãy đặt lại vấn đề
nơi tâm mình, đừng soi rọi ra bên ngoài nữa. Nói rõ hơn là hãy dừng bớt
những ngược xuôi theo trần cảnh. Soi rọi lại xem cái gì là tâm mình ? Nó ở
đâu ? Khi chúng ta nhận ra được điều ấy rồi, sống được với tâm chân thật,
thì xem như đã giải quyết xong mọi việc.
Vấn đề nội
tại bên trong của chúng ta, không thể phóng ra ngoài mà giải quyết được.
Tuy nhiên các sự kiện bên ngoài là những trợ duyên giúp cho ta có cơ hội
thực hiện pháp an tâm. Bỏ đi tất cả cảnh bên ngoài, chúng ta cũng không
thể đo được sự bình lặng yên ổn bên trong. Trong nhà Phật có câu chuyện
thế này:
Một hôm, ít
thầy Tỳ-kheo trẻ họp lại bàn về vấn đề lý tưởng của cuộc sống. Ngoài đức
Thế Tôn ra, các Thầy muốn tìm một huynh đệ mẫu mực trong tập thể để nương
theo. Bởi không phải lúc nào cũng có thể gặp gỡ hay gần gũi đấng Thế Tôn
được. Sau khi bàn bạc với nhau rất nhiều vấn đề, các thầy thấy trong số
đại đệ tử của Phật, có vị thuyết pháp bậc nhất, có vị thần thông bậc nhất,
có vị trí tuệ bậc nhất, có vị đa văn bậc nhất… Như vậy, mỗi vị đều có một
sở trường, nhưng chưa ai đạt được mẫu người lý tưởng toàn vẹn nhất.
Đức Phật
biết điều đó, nên Ngài gọi chư vị Tỳ-kheo ấy đến. Thế Tôn hỏi các Thầy bàn
việc gì ?
Chư Tỳ-kheo
trình bày sự việc trên. Nghe các thầy thưa xong, đức Phật kết luận:
- Này các
thầy, một vị Tỳ-kheo được xem là lí tưởng, có đạo hạnh, có trí tuệ, thanh
tịnh giải thoát là vị Tỳ-kheo sáng mai ôm bình bát đi khất thực. Sau khi
đi khất thực rồi, vị ấy rửa chân, ngồi kiết già và đúng giờ thọ trai.
Thọï trai xong, dọn dẹp bình bát, tất cả các vật dụng, vị Tỳ-kheo ấy nhập
thiền, xả thiền rồi nghỉ ngơi. Sau khi nghỉ ngơi, vị ấy bàn bạc đạo lý với
tất cả các thầy Tỳ-kheo khác. Chiều lại, nếu không có giờ tham vấn với Thế
Tôn, vị ấy tiếp tục tọa thiền. Này các thầy, đó là một vị Tỳ-kheo lý tưởng
nhất cho các vị.
Các thầy
Tỳ-kheo nghe đức Phật dạy như vậy rồi đều thức tỉnh. Quả thực từ những
việc hết sức bình thường mà ta có một nội tại vững chắc, đó là người lý
tưởng nhất. Chúng ta luôn hướng ngoại, làm việc gì cũng ngó qua, ngó lại
nên việc làm của mình trở thành không bình thường. Ví dụ tới giờ thọ trai,
mọi người đều đi thọ trai bình thường, còn mình ngồi vẽ viết gì đó không
chịu ăn cơm. Đến lúc mọi người nghỉ ngơi thì ta lại ăn cơm. Công việc, giờ
giấc chẳng giống ai, như vậy làm sao an ổn được. Chính mình là người tạo
sự bất an cho mình. Giờ nghỉ, giờ thiền tọa, giờ tham vấn chúng ta không
tập trung, tâm không yên, các việc khác cũng đều như vậy thì làm sao có
cuộc sống ổn định. Rõ ràng, bất an là do mình không khéo, không định tỉnh,
để cho cái nọ xọ cái kia, thành ra cột trói dây chuyền với nhau.
Người tu
hành muốn được yên ổn thì giờ nào việc nấy, dứt khoát đàng hoàng. Chư Tổ
thường dạy: "Nếu muốn đạt được tâm địa, thì đừng dính mắc bất cứ hình
tượng, sự vật nào bên ngoài". Nếu tâm ở trạng thái không dính mắc thì trí
sáng, nghe một câu Phật pháp ta liền tâm đắc, tức là nhận hiểu một cách
sâu sắc, một cách thích thú. Cho nên vấn đề tâm đắc chỉ có được khi ta
định tỉnh sáng suốt. Ngược lại khi tâm dao động, ta nghe một câu đôi ba
lần mà cũng như không nghe gì hết, bởi vì lúc đó tâm đang ở tận đâu đâu,
nên làm gì có chuyện tâm đắc với Phật pháp.
Làm sao
chúng ta ngồi ở đâu thì ông chủ ở đóù. Tu hành mà thấy chán, buồn, phiền
não là tại chồng chất nhiều việc quá, không buông được nên tâm bị đóng
thành khối, che lấp mất ông chủ. Việc của sáng hôm nay thì sáng hôm nay
làm, của buổi trưa thì buổi trưa làm. Sống tuân thủ theo nguyên tắc đó thì
dù ở đâu, chúng tôi cũng tin chắc quý vị sẽ thành công, sẽ được an ổn.
Phật tử còn
phải sinh hoạt trong gia đình, xã hội, nhất là vấn đề giao tế nên cần khéo
léo, sáng suốt, tế nhị sắp đặt việc nào đúng việc nấy thì cuộc sống mới
yên ổn vui vẻ. Bằng không thì cả đời không khi nào quý vị được một chút an
ổn. Ở đâu, thấy cái gì cũng có thể phiền toái được hết cho nên thấy cuộc
đời chán ngắt, vô vị. Từ đó mà dẫn tới những chuyện không hay, bi quan yếm
thế, hoặc muốn tự vận chết cho rồi. Quý vị đừng nghĩ chết là hết, là yên.
Không yên được đâu, vì hồ sơ của mình còn lỉnh kỉnh quá, nợ nần vây bủa,
ai cho mình đi êm xuôi được. Chỉ khi nào quý vị giải quyết hết, những ân
oán rồi, đi mới yên.
Vấn đề thanh
tịnh giải thoát là vấn đề hết sức quan trọng trong đạo Phật. Dù chưa chứng
đắc được gì nhưng một phút giây ta khắc phục được những điên loạn của mình
là một phút giây ta thanh tịnh, một phút giây ta giải thoát. Góp nhặt từng
chút thanh tịnh ấy, từng chút pháp vị ấy, ta sẽ có một sức mạnh vững vàng
gọi là đạo lực để tiến đến sự thanh tịnh giải thoát hoàn toàn. Khi đã mang
hình hài của con người thì ta biết trong cuộc sống có cộng nghiệp biệt
nghiệp rõ ràng. Giống như thiện ác chánh tà, phân định rành rẽ. Chỉ khi
tâm thái đạt được sự yên ổn nhất định, khi đó mình mới thấy tất cả đều là
không thật, đều là giả, những thứ bên ngoài đều không dính dáng gì tới tâm
thanh tịnh giải thoát của mình.
Tuy nhiên
trong cuộc sống tương đối mình phải có sự chọn lựa. Chọn lựa như thế nào?
Chọn lựa điều lành, loại bỏ điều ác để cuộc sống thăng hoa, tiến bộ. Theo
đó tâm linh ngày càng được tịnh hóa. Muốn thế, chúng ta phải vận dụng đến
trí tuệ, sắp đặt các việc cho ổn. Rồi tiến thêm một bước nữa, ta tập buông
bỏ dần dần. Trước tiên bỏ xấu giữ tốt, sau đó buông tất cả, vượt qua tất
cả, mới tu tập đến nơi đến chốn trọn vẹn được.
Vấn đề tâm
đắc là vấn đề ai cũng có hết đó, nhưng đôi lúc mình tâm đắc mà không tự
biết. Như bất chợt ta được tin một người bạn qua đời, nên đến viếng chia
buồn. Đến đó, không ngờ nghe một vị thầy giảng về lý vô thường. Rằng cuộc
đời có hợp ắt có tan, có sinh ắt có tử, cả thế gian này ai cũng thế, sống
chết không phải là chuyện của riêng ai. Bỗng ta giựt mình tỉnh lại, tâm
đắc điều thầy nói. Từ đó ta bắt đầu tìm tòi, nghiên cứu, quy y Tam Bảo, tu
tập và làm các Phật sự. Nhờ thế mình trở thành một người vui vẻ, sống tích
cực cho mình và mọi người chung quanh. Gia đình cũng vui lây vì thấy những
tật xấu ngày xưa của mình không còn. Đó là nhờ tâm đắc đạo lý ở phút ban
đầu mà mình không hay.
Người tu có
rất nhiều điều tâm đắc. Từ những tâm đắc ấy chúng ta có niềm vui, có sức
sống. Từ niềm vui và sức sống đó chúng ta vững tâm, khẳng định việc làm
của mình sẽ có kết quả. Bấy giờ, ta không thấy những người chung quanh làm
chướng mình nữa, tất cả sự việc, tất cả pháp bên ngoài không là gì đối với
mình nữa. Ngược lại, mọi thứ đều trở thành bạn hữu, trở thành Phật sự của
mình hằng ngày.
Tuy nhiên,
vấn đề khó khăn là làm sao giữ gìn và phát huy điều tâm đắc của mình cho
liên tục. Bởi sự tu không phải lúc nào cũng êm xuôi thuận chiều. Có lúc ta
rất tinh tấn, có lúc lại lười mỏi thì điều mình tâm đắc cũng theo đó mà
thay đổi. Khi thì dễ dàng buông xa,û tha thứ tất cả, khi thì gút mắc khó
khăn không ai chịu nổi. Tu như vậy bảo đảm chỉ có dẫm chân tại chỗ hoặc
thụt lùi thôi, chứ không có đi tới đâu hết. Tu muốn tiến được, phải có tâm
đắc và thực hiện điều tâm đắc đó một cách liên tục bền bĩ mới được.
Tu không khó
vì chẳng phải gánh một gánh nặng hai ba trăm ký mà chỉ cần hằng ngày bình
thường, tỉnh táo, sắp đặt mọi việc cho ổn. Không bỏ việc nào, mà cũng
không chạy theo việc nào. Tự chúng ta khắc phục và làm chủ đối phương. Nhà
thiền thường nói tâm cảnh như như hay tâm cảnh nhất như là vậy. Còn nếu
tâm dính với cảnh, chạy theo cảnh là đi lệch với tinh thần của người tu
rồi. Luôn phát được sự sáng suốt của mình, làm thế nào tâm là chủ, không
để cảnh kéo lôi, đó mới là người có trí tuệ sáng suốt. Người thanh tịnh
giải thoát là người không bị cảnh kéo lôi, không bị vọng tưởng chi phôi,
chớ không có gì hơn.
Từ hướng tâm đắc đó, ta tạo niềm vui, tạo sinh khí trên đường Phật đạo.
Đức Phật nói rằng: “Tất cả chúng sanh là Phật sẽ thành” nên ta tin chắc
rằng mình sẽ thành Phật. Thành Phật trong từng phút giây hiện tại chứ
không đợi không hẹn đến khi nào cả. Như vậy chúng ta đều có thể thực hiện
được những gì mình tâm đắc nếu có niềm tin và sự quyết tâm. Nên biết nếu
trí tuệ vắng mặt thì điều ta tâm đắc cũng rất dễ lung lay và khó trở thành
hiện thực. Lúc đó trong lòng ta xáo trộn, bất an, ngổn ngang trăm mối.
Người tu mà để trong lòng ngổn ngang trăm mối thì làm sao tu được? Con
đường Phật đạo rất dài, chúng ta không đem hết tâm lực thực hiện những gì
mình tâm đắc, làm người cho ra người còn không xong, nói gì đến làm Phật?
Ai cũng muốn
thành Phật nhưng tu thì cứ từ từ, chút chút vậy thôi. Bây giờ chúng ta nên
nghiêm túc đặt lại vấn đề, nghiệm xem những gì mình tâm đắc, chuẩn bị tinh
thần thực hiện điều ấy, thì chắc chắn con đường Phật đạo chúng ta sẽ thành
tựu. Có người cho rằng phải là hàng căn cơ sâu dày, đạo hạnh vững vàng,
nhân duyên thuận lợi mới thực hiện được điều ấy. Không hẳn như vậy đâu. Ở
đây cần đến sự tỉnh giác nhiều hơn, tỉnh trong mọi việc. Nghe người ta
chưởi cũng tỉnh, nghe người ta khen cũng tỉnh, gặp việc buồn cũng tỉnh,
gặp việc vui cũng tỉnh v.v… Tỉnh giác tức là mở cửa trí tuệ.
Người tỉnh
thức là người trí tuệ. Ngược lại là si mê. Nghe người ta chưởi mình chưởi
lại thì hết tỉnh rồi. Nghe người ta khen mình thấy thích quá, dù việc làm
của mình chưa hoàn bị, thì cũng hết tỉnh. Hết tỉnh sẽ dẫn đến làm bậy, hậu
quả không tốt về sau. Cho nên người Phật tử cần phải tỉnh. Chúng ta đã
chọn con đường đạo, con đường Phật và Bồ-tát đi, con đường của những vị tu
hành đi, tức là mình đã có căn cơ, đã có duyên lành nên cứ theo hướng ấy
mà phát triển lên, không chần chừ hay nghi ngại gì cả. Theo khả năng của
mình, từng bước chúng ta vận dụng trí tuệ, đừng dính mắc bên ngoài thì tự
nhiên tâm an ổn thôi.
Trong thiền
môn có nhiều hình ảnh để chúng ta tâm đắc lắm. Như hồi xưa trong cuộc
kháng chiến tầm vông vạc nhọn, mọi người đều đứng lên chống ngoại xâm. Có
vị tăng nọ với nhiệt huyết và lòng yêu nước của một người thanh niên, nên
đã cởi cà sa khoác chiến bào xông pha chiến trận, đánh đuổi ngoại xâm.
Thời gian sau đó, nhân dịp đi công tác ngang qua ngôi chùa cổ trong làng
cũ của mình, nghe tiếng chuông chùa buổi khuya, vị ấy tỉnh liền. Bấy giờ
nhớ lại mình đã đi tu, phát tâm giữ giới, tu hành giải thoát, nhưng hiện
nay chẳng qua vì lý tưởng, vì dân tộc mà phải làm công tác này. Bỗng nhiên
từ đó vị ấy thích được công tác gần ngôi chùa cũ để có thể nghe lại tiếng
chuông tiếng mõ và thỉnh thoảng gặp các thầy nghe pháp. Không lâu sau, khi
công tác tạm ổn, vị đó xin được trở lại con đường cũ, trở lại nếp nâu sòng
ngày xưa. Công việc tích cực bây giờ là đánh dẹp giặc phiền não tham sân
si, yêu nước là yêu tất cả chúng sanh. Vị ấy phấn đấu tu tập và từng bước
thành công trên con đường của mình. Đó là một vấn đề tâm đắc.
Người con
Phật nên tâm đắc những gì thích hợp với việc tu tập của mình, hạn chế
những tâm đắc theo thế gian. Muốn sống được với đạo, phải tỉnh thức từ các
công việc bình thường. Nhà thiền có câu “tâm bình thường là đạo”. Ngài Đại
Châu Huệ Hải nói chúng ta khi ăn nghĩ trăm thứ nên ăn không ngon, đến khi
ngủ lo trăm việc nên ngủ không được. Ăn không ngon ngủ không được thì thân
thể gầy yếu, bệnh tật phát sinh, chướng ngại phiền não theo đó ngày càng
nhiều. Tóm lại, tất cả đều từ tâm không bình thường mà ra vậy.
Thiền là tâm
bình thường. Cho nên người tu Thiền phải giữ tâm bình thường. Đối với tất
cả các việc đều bình thường, không có gì quan trọng hết. Đến chết còn
không sợ thì quan trọng việc gì nữa. Thật sự là vậy. Nhưng muốn đạt được
thế, cũng trăm cay ngàn đắng chứ không phải dễ đâu. Tuy nhiên nếu quyết
tâm chúng ta vẫn có thể làm được. Đối với các pháp đừng bị lầm, đừng để
tâm mống khởi chạy theo thì sẽ giữ được tâm bình thường.
Vấn đề cố
chấp chướng ngại việc tu hành rất lớn. Nhìn cái gì cũng phải thế này thế
kia, không như vậy không được. Chúng ta tu thiền dứt khoát phải buông bỏ
cố chấp. Nếu còn kẹt, còn dính bất cứ thứ gì, dù nhỏ nhiệm đến mấy cũng
khổ cả. Sống tùy phước, tùy duyên, hết lòng lo lắng cho mọi người nhưng
không mong cầu gì cả thì sẽ không đau khổ. Đó là chúng ta tự tại trước
được mất buồn vui của cuộc đời, còn gì vui thích bằng. Cho nên đừng bao
giờ quyết định phải thế này, thế nọ thì không bao giờ chúng ta bị thất
vọng. Rõ ràng người không cố chấp sẽ được an vui ngay trong đời sống hiện
tại.
Tôi nhớ một
câu chuyện thế này. Ngày xưa có một vị vua rất độc đoán, tức là cố chấp
nặng nề. Hôm nọ, nhân ra ngoại thành ông thấy gai góc, miểng chai đầy
đường nên nghĩ rằng mọi người tất sẽ bị chúng đâm chảy máu. Về triều ông
ban bố sắc lệnh phải trải thảm nhung trên tất cả mọi nẻo đường, từ thành
thị đến thôn quê. Nghe tin này, người giàu sang thì vui thích nhưng những
tay bần cố nông thì không biết phải đi đứng làm sao. Thử tưởng tượng mấy
cặp chân từ dưới ruộng lội lên thảm nhung thì sẽ thế nào. Mọi người bàn
tán xôn xao, nhưng lệnh vua ban xuống không ai dám hó hé lời nào. Bấy giờ
trong triều có một vị đại quan cũng rất bối rối với sắc lệnh này, không
biết làm thế nào để can nhà vua. Cuối cùng ông cũng có cách. Một hôm, ông
vào triều tâu:
- Tâu Bệ hạ,
thần trộm nghĩ sắc lệnh vừa mới ban hành của Bệ hạ quả thật là hay. Nhưng
xem lại trong quốc khố và tình hình trong nước ta thì còn nhiều việc phải
làm lắm. Nào là nhân dân đói khổ, bệnh dịch, thiên tai v.v… Tuy nhiên để
có thể thực hiện được thánh ý của Ngài, thần xin Bệ hạ phát cho mỗi người
dân trong nước một đôi dép nhung, ai muốn mang thì mang, không muốn thì
thôi. Gai có đâm là tại họ chứ không phải do Bệ hạ không thương dân. Như
vậy vừa tiết kiệm quốc khố, vừa tiện lợi cho mọi người.
Ông vua nghe
được, liền gật đầu khen hay và đổi chiếu chỉ. Ai nấy cũng vui mừng vì được
tự do đi lại theo sở thích của mình, mọi người đều khen ngợi nhà vua anh
minh trí tuệ. Từ đó quốc vương không còn cho ý nghĩ của mình là hoàn toàn
đúng nữa. Nhờ thế ông bỏ được bệnh cố chấp.
Chúng ta
cũng vậy, làm sao cởi mở tất cả, đừng cố chấp gì hết. Người tu nếu không
khéo, làm thầy rất dễ cố chấp. Bởi là thầy nên đối với đệ tử, học trò mình
bắt buộc cái gì nó cũng phải theo mình hết. Trong gia đình cũng thế, cha
mẹ đặt định con cái phải nghe theo, không nghe là bất hiếu. Điều này với
bây giờ, e rằng xưa rồi thưa quí vị.
Nếu việc có
đạo lý, bắt con cái hay đệ tử nghe là tốt. Nhưng với những điều mà thế hệ
bây giờ cách xa thế hệ ngày trước thì cái thấy của mình là cái thấy của
bảy tám mươi năm về trước, so với trào lưu tiến hóa hiện đại lệch nhau quá
chừng. Như vậy mà bắt nó theo mình thì thật là vô lý. Nếu ta nhất định bắt
chúng theo mình thì hậu quả chẳng những chúng không theo mà ngược lại có
khi chúng sẽ nổi loạn lên. Thế là từ những bất mãn trong gia đình, chúng
tìm bạn bè để giải khuây, rồi hư hỏng sa đọa, gây khổ cho bản thân chúng
và mọi người chung quanh. Nguyên nhân đầu tiên cũng do mình không khéo, cố
chấp.
Cuộc sống
tùy duyên của người tu hành thật thích thú biết chừng nào. Tạo được cuộc
sống tùy duyên cho chính mình thì thấy mọi việc đều an ổn. Nói sắp đặt
nhưng thật ra chúng ta không sắp đặt được gì trước cho mình hết. Chỉ có
tùy duyên, không chủ quan, không cố định là biết sống nhất. Điều này rất
thích hợp với tinh thần Bát-nhã. Bát-nhã chủ trương các pháp không cố định
mà luôn chuyển hóa tùy duyên. Do thế mình tu mới thành Phật, nếu không thì
mình là chúng sanh hoài thôi. Từ tinh thần này mà chúng ta phấn khởi tu
tập.
Tất cả chúng
ta đều có trí tuệ Bát-nhã, nhưng chưa phát huy hết được là vì thiếu sự tập
trung. Chúng ta không có sự định tĩnh, còn bị kẹt nhiều quá đi. Con mắt cứ
quen ngó ra, không chịu ngó vô, đó là nỗi khổ lớn của chúng ta. Bây giờ tu
hành thì phải sửa lại, biết buông xả, biết khắc phục những điểm xấu dở của
mình. Chúng ta không nên trách những người có tội lỗi, chỉ nên trách những
người có tội lỗi mà không biết sửa đổi. Nếu người có tội lỗi mà cố gắng
khắc phục, cố gắng tiến lên, những người ấy là những người đáng khen.
Chúng ta nên gần gũi khuyến khích động viên họ nhiều hơn. Được vậy chắc
chắn họ sẽ đi hết đoạn đường còn lại một cách tốt đẹp.
Người con Phật
phải hiểu lý nhân quả và nhân duyên. Cuộc sống hiện đời đều do những
nghiệp nhân quá khứ của chính mình mà ra. Do nghiệp tạo tác của chính mình
từ đời trước hoặc một giai đoạn nào đó trong cuộc đời này, bây giờ hậu quả
đến chúng ta sẵn sàng chấp nhận. Hiểu được như vậy sẽ sống dễ dàng với mọi
hoàn cảnh. Vui vẻ trả nợ cũ, đồng thời đầu tư nhân mới. Đó là gì ? Là đừng
nghĩ xấu, đừng nói bậy, đừng làm sai trái. Được vậy, nhất định cuộc sống
hiện đời và đời sau sẽ được bình an vui vẻ.
Đời sống có
khó khăn nhưng đạo lý Phật dạy đâu có khó khăn. Phật nói tất cả chúng sanh
đều có Phật tánh, tất cả chúng sanh đều có trí tuệ Như Lai. Vì vậy không
một lý do làm chúng ta buồn phiền bỏ đạo, bỏ đi gốc Phật nơi chính mình.
Điều quan trọng của người tu là phải gan dạ, phải sáng suốt biết việc nào
nên làm, việc nào không nên làm. Việc cần làm phải làm ngay, không chần
chừ, không nên hẹn. Việc không nên làm thì bỏ đi, không dụ dự. Nhất là
việc tu tập, đừng nói rằng bây giờ mình còn khỏe, thôi kệ, ít năm nữa tu
cũng đâu có muộn. Bởi vì vô thường không bảo đảm mạng sống dài lâu. Một
luồng gió độc thổi tới cũng đủ mất mạng rồi. Hoặc sơ ý trợt té một chút là
gãy chân. Chỉ trong chốc lát thôi mà đạo nghiệp thay đổi khó lường.
Người tu kỵ
nhất là để đạo tâm lui sụt. Đạo tâm lui sụt thì việc tu hành không tiến.
Tu hành không tiến nên tìm đến những người bạn không tốt và cuối cùng thì
xin xuất viện. Điều này thật ra không ai cứu gỡ cho mình được hết. Bởi tự
mình bày ra rồi tự mình xa thầy xa bạn, tự mình chối bỏ sự quan tâm lo
lắng, hướng dẫn của thiện hữu tri thức. Đó là tôi nói những kinh nghiệm
nội tại của chính chúng tôi.
Chúng ta nếu
tin lời Phật dạy, áp dụng vào đời sống tu tập của mình thì nhất sẽ được
kết quả tốt. Đó là sự thanh tịnh, giải thoát, an lạc trong tâm ta chứ
không gì khác. Những niềm vui, những lợi lạc đó không thể đánh đổi bằng
bất cứ thứ gì của thế gian. Bởi không đánh đổi được nên hồi xưa vị Giáo
chủ của chúng ta đã từ bỏ cung vàng điện ngọc để tìm cho ra nguồn an vui
tự tại giải thoát ấy. Cái đó đang sẵn có nơi mỗi chúng ta.
Mọi người
đều có hạt ngọc vô giá trong chéo áo mà tự không hay biết nên thành nghèo
đói đó thôi. Phật nói tất cả chúng sanh đều có khả năng thành Phật, đều có
đức tướng trí tuệ của Như Lai. Thế nên không lý do gì chúng ta phải cực
nhọc chạy vạy tranh đua, để rồi gây nghiệp với nhau, vay trả trả vay đời
đời kiếp kiếp ở trong luân hồi sanh tử.
Cuộc luân
hồi sanh tử này chẳng qua chỉ là một trường sân khấu. Dù ta có là một nhạc
sĩ hay nhất, một triết gia lỗi lạc đi chăng nữa rồi thì cũng mãn tuồng,
đâu trở về đấy. Nhà Phật thường nói các pháp tánh Không là đây vậy. Cuộc
sống của con người nào danh vọng, tiền tài, sắc đẹp… tất cả những thứ đó,
Phật nói đều là trò đùa, đều là mộng ảo. Chỉ có tâm chân thật thanh tịnh
của chính mình là miên viễn, không chợt sanh chợt diệt. Nếu biết nương vào
tâm đó thì ta có chỗ tựa vững vàng nhất để chấm dứt dòng sanh tử khổ đau.
Vì vậy người
tu cần có chỗ tâm đắc để thăng tiến trong công phu tu tập. Ví như ta có đủ
điều kiện để xây dựng một ngôi nhà như vật liệu, thợ thầy, tài chánh đầy
đủ, thì còn chần chừ gì nữa mà không tiến hành ngay. Việc tu tập cũng thế.
Phật nói mình đã có viên ngọc quí báu, có khả năng thành Phật, có trí tuệ
đức tướng của Như Lai, thì tại sao ta không chịu khai thác ngay bây giờ.
Tại sao không nghe lời Phật nhận lại cái sẵn có muôn đời của mình, để ta
được giàu có, hết khổ, an vui. Chúng ta lại bỏ cái quý báu này, chạy ngược
chạy xuôi tìm cầu từng chút từng li bên ngoài, rốt lại tay trắng vẫn hoàn
trắng tay. Tại sao lại như vậy ? Nên buồn là buồn như vậy, lo là lo như
vậy, chứ không phải buồn lo mình không có phần sẵn.
Tôi hy vọng
tất cả chúng ta đều có thể sắp đặt và đạt được những gì mình tâm đắc, để
có thể hưởng được pháp lạc thanh tịnh giải thoát như Phật và chư Bồ-tát.
Đường chúng ta đi, chỗ chúng ta đến nhất định là phải như vậy. Chúc toàn
thể quý vị thành công trong đạo nghiệp của mình.
] |