|
LỜI ĐẦU
Đại dương bao
la muôn thuở là chỗ về của ao hồ sông rạch, là chỗ đến của suối nguồn
thiên nhiên. Biển Phật pháp như đại dương bất tận và suối thiền là mạch
nguồn tuôn chảy luôn hướng về biển tâm.
Cho nên nói
đến biển tâm là nói đến suối thiền. Nói đến suối thiền là nói đến lòng đại
dương thanh tân tươi mát, vô ưu, diệu kỳ. Ở đó tha hồ cho cỏ cây đá sỏi,
cầm thú, muôn loài an lòng tắm mát. Ai đã nghe từ ngất trời, suối thiền
tuôn chảy thắm tươi ngàn nội. Đó là gì ? Cũng chẳng là gì đâu. Chỉ là một
cành lao vun vút vượt trùng dương trở về Tây mà chơi.
Và như thế,
suối thiền chảy qua giữa đời thường với bao nhiêu hương vị mặn lạt đắng
cay, để biến tất cả thành một vị. Ấy là vị giải thoát, trăm năm nghìn năm
vẫn hoài như xưa. Suối thiền không róc rách cuồn cuộn, không đồng vọng âm
ba mà tiếng của đất trời thảy đều trong ấy. Bặt hư vô.
Để từ đó, hành
nhân lạc độ đôi mi khép lại, đôi chân dừng nghỉ, chẳng còn bời bời níu vó
câu... Để từ đó, bên dòng suối cũ, ai nghe tiếng cười của mình rộn rã vui.
Nếu có thể,
xin được cùng pháp lữ muôn phương, ta thử dừng lại nghe chính mình bên
dòng suối vô âm – Suối Thiền –
Thường Chiếu,
Mạnh Đông 2001
THÍCH NHẬT QUANG
? |