[Trang chủ][Kinh sách]

[Phần 1][Phần 2][Phần 3][Phần 4][Phần 5][Phần 6][Phần 7][Phần 8][Phần 9][Phần 10][Phần 11][Phấn 12][Phần 13][Phần 14][Phần 15][Phần 16][Phần 17][Phần 18][Phần 19][Phần 20][Phần 21][Phần 22][Phần 23][Phần 24][Phần 25]


Đoạn 1: Giải Thích Trước Về Ư

 

Chính Văn.-

A lại da cũng mệnh danh là tâm, như đức Thế tôn nói tâm ư thức 3 thứ. Trong đây ư có 2 loại. Thứ nhất là làm đẳng vô gián duyên, tức cái ư vô gián diệt làm cho ư thức sinh ra. Thứ hai là cái ư ô nhiễm thường tương ứng với 4 phiền năo ngă kiến, ngă mạn, ngă ái, ngă si, và chính nó là cái làm cho ư thức tạp nhiễm. Ư thức do ư thứ nhất mà phát sinh, do ư thứ hai mà tạp nhiễm. V́ là đặc tính nhận thức đối cảnh (nên cũng là thức), lại v́ là đẳng vô gián và v́ là đặc tính tư lượng, nên ư có 2 loại (23) .

Lược Giải.-

Trong duy thức học, sự khám phá và thuyết minh về ư cũng rất quan trọng và đặc thù. Ư là ư thức tự ngă. Chính ư thức tự ngă này làm cho tâm thức tạp nhiễm, rồi ư thức tự ngă này chuyển đổi đi th́ chính ư làm cho tâm thức thanh tịnh. Do đó mà ư được gọi là nhiễm tịnh y.

Chính Văn.-

Làm sao biết có cái ư ô nhiễm? Là v́ cái ư ô nhiễm nếu không có th́ (một) vô minh bất cọng không có, mà như vậy là có lỗi; (hai) cái đồng pháp với 5 thức cũng không có, mà như vậy là có lỗi, v́ 5 thức quyết định có 5 căn làm câu hữu y; (ba) sự huấn thích danh từ cũng không có, mà như vậy là có lỗi; (bốn) sự khác nhau giữa vô tưởng định và diệt tận định cũng không có, mà như vậy là có lỗi, v́ vô tưởng định c̣n có ư ô nhiễm chứ không phải diệt tận định, không như vậy th́ 2 định này đáng lẽ không khác ǵ nhau; (năm) suốt th́ gian sinh trời vô tưởng đáng lẽ không có ô nhiễm, nghĩa là không có ngă chấp và ngă mạn, mà như vậy là có lỗi; (sáu) có ư ô nhiễm nên trong các tâm thiện, ác và vô kư, lúc nào ngă chấp cũng hiện hành thấy được, trái lại th́ đáng lẽ chỉ trong tâm ác mới có ngă và ngă sở tương ưng mà hiện hành, chứ không phải trong tâm thiện và tâm vô kư - nên có cái ư ô nhiễm hiện hành v́ câu hữu chứ không phải hiện hành v́ tương ưng, th́ không có cái lỗi này (24) .

Lược Giải.-

Ư ô nhiễm chính là ư thức tự ngă. Ư thức tự ngă phải có mới có sự ô nhiễm mà lúc nào tâm thức cũng có.

Chính Văn.-

Ở đây có 4 bài chỉnh cú: 1. Vô minh bất cọng, đồng pháp 5 thức, huấn thích danh từ, 2 định khác nhau, nếu không có ư ô nhiễm th́ 4 sự ấy không có, và như thế th́ thành ra có lỗi. 2. Nếu không có ư ô nhiễm th́ đáng lẽ sinh trời vô tưởng không c̣n ngă chấp, như vậy là có lỗi; ngă chấp thường có trong tất cả tâm thức thiện, ác và vô kư, sự ấy cũng không có nếu không có ư ô nhiễm. 3. Không có ư ô nhiễm th́ 2 lư do đầu và 3 lư do tiếp theo, đều không thể có được, và như vậy th́ mâu thuẫn với chính tiểu thừa; không có ư ô nhiễm th́ đáng lẽ không phải lúc nào cũng có ngă chấp. 4. Tuệ giác sẽ sinh mà nó thường làm trở ngại, nó lại đi trong tất cả tâm thức (24B) , nó đó là vô minh bất cọng.

Lược Giải.-

Trong 4 bài chỉnh cú này, quan trọng là bài cuối cùng, nói về vô minh bất cọng và ngă chấp thường có: đó là chứng cứ thấy rơ nhất về ư.

Chính Văn.-

V́ ư th́ ô nhiễm, nên tính chất của nó là hữu phú vô kư. Nó thường tương ưng với 4 phiền năo. Như phiền năo ở cơi Sắc và Vô sắc thuộc về tính chất hữu phú vô kư, v́ phiền năo 2 nơi này bị xa ma tha chế ngự, ư cũng vậy, lúc nào cũng vi tế hằng hữu, nên nó là hữu phú vô kư (25) .

Lược Giải.-

Chúng sinh tu chứng được là v́ ư là vô kư.

Đoạn 2: Giải Thích Về Tâm

Chính Văn.-

Tâm trong 3 thứ tâm ư thức, nếu không có a lại da th́ không có được. Do vậy mà xác lập a lại da là tâm, do tâm làm chủng tử mà có ư và thức. Thế nhưng v́ lư do ǵ mà a lại da mệnh danh là tâm? V́ nó là nơi qui tụ của chủng tử các pháp huân tập. Tại sao trong thanh văn thừa không nói tâm mệnh danh là a lại da và mệnh danh là a đà na? V́ đó là lĩnh vực cực kỳ vi tế. Sự thể này như thế nào? V́ tuệ giác của các vị thanh văn không nhắm vào toàn bộ đối cảnh, nên đối với họ, tách rời a lại da đi nữa, tuệ giác vẫn thành tựu, giải thoát vẫn thành tựu, nên Phật không cần nói cho họ về a lại da. C̣n các vị bồ tát th́ tuệ giác quyết định phải nhắm vào toàn bộ đối cảnh, nên Phật cần nói cho các vị ấy. Có nghĩa nếu tách rời tuệ giác nhắm vào toàn bộ đối cảnh th́ không dễ dàng chứng được cái trí Nhất thế trí.


[Phần 1][Phần 2][Phần 3][Phần 4][Phần 5][Phần 6][Phần 7][Phần 8][Phần 9][Phần 10][Phần 11][Phấn 12][Phần 13][Phần 14][Phần 15][Phần 16][Phần 17][Phần 18][Phần 19][Phần 20][Phần 21][Phần 22][Phần 23][Phần 24][Phần 25]

[Trang chủ] [Kinh sách]