[Trang chủ][Kinh sách]

[Phần 1][Phần 2][Phần 3][Phần 4][Phần 5][Phần 6][Phần 7][Phần 8][Phần 9][Phần 10][Phần 11][Phấn 12][Phần 13][Phần 14][Phần 15][Phần 16][Phần 17][Phần 18][Phần 19][Phần 20][Phần 21][Phần 22][Phần 23][Phần 24][Phần 25]


Mục 4: Các Danh Xưng Khác Trong Tiểu Thừa

 

Chính Văn.-

Thật ra trong thanh văn thừa cũng đă dùng cách nói khác và ư tứ kín mà nói về a lại da. Như trong Tăng nhất a hàm nói chúng sinh yêu a lại da, thích a lại da, ưa a lại da, khoái a lại da; để hủy diệt cái a lại da như vậy nên khi đức Như lai thuyết pháp th́ cung kính, tập trung thính giác, chuyên chú vào sự t́m hiểu, thuận theo pháp và làm theo pháp; đức Như lai xuất thế nên cái pháp kỳ lạ hiếm có (nhắm vào sự hủy diệt a lại da) như vậy xuất hiện thế gian. Trong kinh Bốn thành quả Như lai xuất hiện của thanh văn thừa cũng đă dùng cách nói khác và ư tứ kín mà nói về a lại da. A hàm của Đại chúng bộ cũng đă dùng cách nói khác và ư tứ kín mà nói a lại da với cái tên căn bản thức, tựa như gốc rễ làm chỗ dựa cho cái cây. Trong Hóa địa bộ cũng đă dùng cách nói khác và ư tứ kín mà nói a lại da là cái uẩn cùng tận sinh tử, có chỗ có lúc thấy sắc và tâm mất đi, nhưng không phải chủng tử của chúng nơi a lại da đă mất (26) .

Lược Giải.-

Trong cái gọi là Phật giáo nguyên thỉ th́ có 2 kinh đă nói a lại da; trong cái gọi là Phật giáo bộ phái th́ có 2 bộ đă nói căn bản thức và cùng sinh tử uẩn.

Mục 5: Lời Kết

Chính Văn.-

Như vậy căn cứ của các pháp sở tri được nói là a lại da thức, là a đà na thức, là tâm, là a lại da, là căn bản thức, là cùng sinh tử uẩn. Do những cách nói khác nhau như vậy mà a lại da thành ra như đại lộ của đại vương đi.

 

Tiết 2: Ngăn Chận Sự Giải Thích Khác Đi

Chính Văn.-

Có người nói tâm ư thức, ư nghĩa là một, chỉ danh từ khác nhau. Nói như vậy không đúng. Ư với thức đă có thể thấy được ư nghĩa khác nhau, th́ tâm cũng vậy, ư nghĩa phải khác. Có người nói đức Thế tôn nói chúng sinh yêu a lại da, cho đến nói rộng hơn, th́ ở đây chính 5 uẩn là a lại da. Có người nói cái lạc thọ đi đôi với tham, gọi là a lại da. Có người nói ngă kiến là a lại da. Các vị này, do giáo lư và luận chứng, cho thấy họ ngu mê a lại da nên có những kiến chấp như vậy. Cái lối giải thích a lại da như họ nói, đối với đạo lư của thanh văn thừa cũng đă mâu thuẫn. Nếu không ngu mê a lại da th́ đă phải lấy thức a lại da đặt tên a lại da. Đặt tên như vậy th́ hơn hết. Hơn hết như thế nào? Nếu 5 uẩn là a lại da, th́ sinh chỗ thuần khổ trong các đường dữ, phải rất chán nghịch, chúng sinh tuyệt đối không yêu thích, thường mong rời bỏ cho mau, vậy mà nói chấp tàng th́ không đúng đạo lư. Nếu nói cái lạc thọ đi đôi với tham là a lại da, th́ tứ thiền sắp lên đă không có lạc thọ ấy, lạc thọ ấy chúng sinh tứ thiền thường chán nghịch, vậy mà nói chấp tàng th́ không đúng đạo lư. Nếu nói ngă kiến là a lại da, th́ những người tin hiểu vô ngă trong chánh pháp thường có sự chán nghịch, vậy mà nói chấp tàng th́ không đúng đạo lư. A lại da chính là tự ngă, nên dẫu sinh chỗ thuần khổ trong đường dữ, thường mong bỏ được khổ uẩn, nhưng vẫn thường có ngă ái, nên chưa hề có ư thức cầu bỏ. Dẫu sinh tứ thiền sắp lên, thường chán nghịch cái lạc thọ đi đôi với tham, nhưng vẫn thường có cái ngă ái a lại da theo dơi họ. Dẫu những người tin hiểu vô ngă trong chánh pháp thường chán nghịch ngă kiến, nhưng vẫn thường có ngă ái a lại da theo dơi họ. Do vậy, đem thức a lại da đặt tên a lại da th́ xác lập hơn hết.


[Phần 1][Phần 2][Phần 3][Phần 4][Phần 5][Phần 6][Phần 7][Phần 8][Phần 9][Phần 10][Phần 11][Phấn 12][Phần 13][Phần 14][Phần 15][Phần 16][Phần 17][Phần 18][Phần 19][Phần 20][Phần 21][Phần 22][Phần 23][Phần 24][Phần 25]

[Trang chủ] [Kinh sách]