[Trang chủ][Kinh sách]

[Phần 1][Phần 2][Phần 3][Phần 4][Phần 5][Phần 6][Phần 7][Phần 8][Phần 9][Phần 10][Phần 11][Phấn 12][Phần 13][Phần 14][Phần 15][Phần 16][Phần 17][Phần 18][Phần 19][Phần 20][Phần 21][Phần 22][Phần 23][Phần 24][Phần 25]


Mục 1: Nói Tổng Quát

 

Chính Văn.-

Như vậy là đă xác lập danh xưng và đặc tính của a lại da, nhưng làm sao biết được danh xưng và đặc tính như vậy quyết định chỉ chỉ cho a lại da chứ không phải chỉ cho chuyển thức? Bởi v́ nếu phi cái a lại da đă được xác lập th́ tạp nhiễm và thanh tịnh đều bất thành: phiền năo tạp nhiễm, nghiệp tạp nhiễm và sinh tạp nhiễm đă bất thành, mà thanh tịnh của thế gian và thanh tịnh của xuất thế cũng bất thành.

Đoạn 1: Nói Chuyển Thức Huân Tập Phiền Năo Bất Thành

Chính Văn.-

Tại sao phiền năo tạp nhiễm bất thành? V́ phiền năo và tùy phiền năo huân tập thành chủng tử, sự đó nếu nói ở nơi 6 thức th́ không hợp lư. Tại sao, v́ nếu nói nhăn thức với phiền năo và tùy phiền năo cùng sinh cùng diệt, nhăn thức được phiền năo và tùy phiền năo huân tập thành ra chủng tử, chứ không phải cái nào khác, th́ chính nhăn thức ấy nếu diệt mất, thức khác xen vào, như vậy th́ sự huân tập, và chỗ dựa của sự huân tập, đều không thể có được - Có nghĩa nhăn thức diệt mất, thức khác xen vào, hiện không c̣n thực thể, vậy nói nhăn thức với phiền năo cùng sinh th́ không hợp lư, v́ nhăn thức đă quá khứ, hiện không c̣n thực thể, tựa như cái nghiệp đă quá khứ, hiện không c̣n thực thể ǵ nữa, mà nói nó sinh ra quả báo, th́ không hợp lư. Giả sử cho nhăn thức với phiền năo cùng sinh mà có sự huân tập th́ cũng bất thành: sự huân tập ấy không thể ở nơi phiền năo, v́ phiền năo là năng y, không kiên trụ; cũng không thể nói ở nơi thức khác, v́ thức khác th́ cái căn sở y riêng biệt, lại không quyết định cùng sinh cùng diệt; cũng không thể nói ở ngay nơi bản thân nhăn thức, v́ bản thân th́ quyết định không có sự cùng sinh cùng diệt. Do vậy, nói nhăn thức với phiền năo có sự huân tập th́ không hợp lư, mà nhăn thức ấy cũng không thể do thức khác huân tập. Nói nhăn thức như vậy th́ các chuyển thức khác cũng vậy, nên nhận thức một cách thích đáng.

Đoạn 2: Nói Ly Dục Thoái Xuống Phiền Năo Bất Thành

Chính Văn.-

Từ những chỗ ở trên, như trời Vô tưởng v/v, chết rồi sinh xuống ở đây, th́ bấy giờ phiền năo và tùy phiền năo làm tạp nhiễm cái thức đầu tiên, cái thức ấy khi phát sinh lẽ đáng không có chủng tử, v́ chỗ dựa và sự huân tập đều đă quá khứ, hiện không c̣n thực thể ǵ.

Đoạn 3: Nói Thức Đối Trị Sinh Phiền Năo Bất Thành

Chính Văn.-

Cái thức đối trị phiền năo sinh ra, th́ mọi cái thức thế gian đều diệt mất, bấy giờ nếu tách rời a lại da, nói chủng tử phiền năo và tùy phiền năo ở nơi cái thức đối trị th́ không hợp lư, v́ thức đối trị tính nó là giải thoát, không cùng sinh cùng diệt với phiền năo và tùy phiền năo. Sau cái thức đối trị, cái thức thế gian sinh ra lại, bấy giờ nếu tách rời a lại da th́ mọi sự huân tập và chỗ dựa của sự huân tập đều đă quá khứ, hiện không c̣n thực thể ǵ, vậy cái thức thế gian sinh ra lại đó đáng lẽ không có chủng tử mà được phát sinh. Do vậy, nếu không có a lại da th́ phiền năo tạp nhiễm mọi trường hợp đều bất thành.

Mục 3: Nói Nghiệp Tạp Nhiễm Phi A Lại Da Th́ Bất Thành

Chính Văn.-

Tại sao nghiệp tạp nhiễm bất thành? V́ hành làm duyên tố cho thức là không thích đáng, nếu không có a lại da; nếu không có a lại da th́ thủ làm duyên tố cho hữu cũng không thích đáng.

Lược Giải.-

Hành với thủ đều là nghiệp mà một thuộc quá khứ, một thuộc hiện tại. Hành duyên thức, hành là nghiệp, thức là a lại da, thế th́ nghiệp thành tựu; không có a lại da th́ thức đó là thức nào cũng không hợp lư. Thủ duyên hữu cũng vậy.


[Phần 1][Phần 2][Phần 3][Phần 4][Phần 5][Phần 6][Phần 7][Phần 8][Phần 9][Phần 10][Phần 11][Phấn 12][Phần 13][Phần 14][Phần 15][Phần 16][Phần 17][Phần 18][Phần 19][Phần 20][Phần 21][Phần 22][Phần 23][Phần 24][Phần 25]

[Trang chủ] [Kinh sách]