[Trang chủ][Kinh sách]

[Phần 1][Phần 2][Phần 3][Phần 4][Phần 5][Phần 6][Phần 7][Phần 8][Phần 9][Phần 10][Phần 11][Phấn 12][Phần 13][Phần 14][Phần 15][Phần 16][Phần 17][Phần 18][Phần 19][Phần 20][Phần 21][Phần 22][Phần 23][Phần 24][Phần 25]


Mục 5: Nói Thanh Tịnh Của Thế Gian Phi A Lại Da Th́ Bất Thành

 

Chính Văn.-

Tại sao sự thanh tịnh của thế gian bất thành? Người nào có cái tham lệ thuộc cơi Dục mà chưa có cái tâm lệ thuộc cơi Sắc, th́ đem chính cái thiện tâm lệ thuộc cơi Dục (49) làm cái tâm ham muốn ly dục mà siêng năng tu tập. Cái tâm tu tập lệ thuộc cơi Dục này cùng với cái tâm lệ thuộc cơi Sắc không cùng sinh cùng diệt, nên cái tâm lệ thuộc cơi Sắc không phải được huân tập bởi cái tâm tu tập lệ thuộc cơi Dục, vậy nói nó làm chủng tử cho cái tâm lệ thuộc cơi Sắc th́ không hợp lư. Lại nữa, cái tâm lệ thuôểc cơi Sắc nhiều đời quá khứ, bị những tâm khác xen cách, không thích đáng làm chủng tử cho cái định tâm ngày nay của cơi Sắc, bởi v́ nó đă không c̣n có nữa. V́ vậy, hăy xác định rằng cái định tâm lệ thuộc cơi Sắc là do thức chủng tử dị thục triển chuyển truyền lại, làm nhân duyên ngày nay cho nó, c̣n cái thiện tâm tu tập th́ làm tăng thượng duyên. Phải nhận thức thích đáng như vậy đối với tất cả các chỗ ly dục. Và như vậy, nếu tách rời thức chủng tử dị thục, th́ sự thanh tịnh của thế gian theo lẽ bất thành.

Thứ 1: Nói Sự Văn Huân Tập Phi A Lại Da Th́ Bất Thành

Chính Văn.-

Tại sao sự thanh tịnh của xuất thế bất thành? Như đức Thế tôn dạy, rằng do lời tiếng của Ngài mà trong tâm người nghe có cái tác ư đúng lư, cái tác ư này làm nhân cho chánh kiến được sinh ra. Hăy xét coi cái tác ư đúng lư do lời tiếng của Phật mà có ra đó, nó huân tập nhĩ thức? huân tập ư thức? hay huân tập cả hai? Khi tư duy đúng lư đối với chánh pháp được nghe, th́ nhĩ thức không c̣n phát sinh; ngay ư thức cũng bị các thức tán loạn khác xen cách, khi cái tác ư đúng lư phát sinh, th́ cái ư thức được sự nghe huân tập, cùng với sự huân tập ấy, đă quá khứ cả rồi, quyết định không c̣n thực thể ǵ nữa, làm sao c̣n làm chủng tử để sinh ra cái tâm thích ứng với cái tác ư đúng lư sau này? Lại nữa, cái thích ứng với tác ư đúng lư là tâm thế gian, cái thích ứng với chánh kiến là tâm xuất thế, hai cái chưa hề cùng sinh cùng diệt, nên cái tâm này không phải cái tâm kia huân tập, không huân tập mà nói nó làm chủng tử cho cái tâm này th́ không hợp lư. Do vậy, nếu tách rời thức chủng tử dị thục th́ sự thanh tịnh xuất thế cũng không thể thành tựu, v́ văn huân tập thâu giữ chủng tử của chánh kiến là điều không thích đáng.

Số 1: Nói Về Nhân

Chính Văn.-

Tại sao thức chủng tử dị thục là cái nhân tạp nhiễm mà lại làm chủng tử cho cái tâm xuất thế thanh tịnh đối trị lại chính cái nhân tạp nhiễm? Cái tâm xuất thế xưa chưa hề được huân tập, huân tập không có; huân tập không có th́ chủng tử do đâu sinh ra? Do vậy, nên giải đáp rằng do cái chủng tử được huân tập bởi sự chánh văn đẳng lưu (50) từ pháp giới tối thanh tịnh.

Lược Giải.-

Đoạn này có vẻ không phải tư tưởng chánh văn là xuất từ chủng tử vô lậu vốn có của a lại da. Nếu lấy tư tưởng chỗ khác, như Khởi tín luận, mà giải thích đoạn này, th́ a lại da là pháp giới tối thanh tịnh đang bị che lấp nơi chúng sinh, nhưng từ pháp giới tối thanh tịnh đă được hiển lộ nơi chư Phật mà huân tập cho sự chánh văn rồi dẫn ra chánh kiến. Tựa như cái tay của ta đang chỉ xuống được cái tay đă chỉ lên của người khác đỡ cho chỉ lên. Điều này được gọi là cái dụng huân tập của chân như.

Số 2: Nói Về Sở Y

Chính Văn.-

Chánh văn huân tập như vậy là tự tánh a lại da, hay không phải là tự tánh a lại da ? Nếu là tự tánh a lại da, th́ sao lại là chủng tử đối trị a lại da? Nếu không phải là tự tánh a lại da, th́ cái chỗ dựa của chủng tử chánh văn huân tập làm sao t́m thấy? Cho đến ngày chứng được tuệ giác bồ đề của chư Phật, chánh văn huân tập này tùy chuyển nơi một chỗ sở y, ấy là kư thác nơi thức dị thục, cùng với thức ấy hóa hợp tùy chuyển, tựa như sữa với nước, nhưng nó vẫn không phải là a lại da, bởi v́ nó là chủng tử đối trị a lại da.

Số 3: Nói Về Phẩm Loại

Chính Văn.-

Chánh văn huân tập này do huân tập bậc thấp thành huân tập bậc vừa, do huân tập bậc vừa thành huân tập bậc cao, v́ nó do nghe, nghĩ và tu đa phần tu tập mà được như vậy.

Số 4: Nói Về Thể Tánh Và Tác Dụng

Chính Văn.-

Chủng tử chánh văn huân tập bậc thấp, bậc vừa và bậc cao này, nên biết nó cũng là chủng tử của pháp thân, trái ngược với a lại da, không phải thâu tàng nơi a lại da, bởi v́ nó là sự đẳng lưu của pháp giới xuất thế tối thanh tịnh, tuy đang c̣n là thế gian mà đă là chủng tử của tâm xuất thế (51) . Cái tâm xuất thế này lúc chưa phát sinh mà đă có khả năng đối trị mọi phiền năo, đă có khả năng đối trị mọi nẻo đường ác, đă có khả năng đối trị những ác nghiệp xốp mục, đă có khả năng tùy thuận, gặp gỡ và phụng sự đối với chư vị Phật đà, chư vị Bồ tát. Tuy c̣n là thế gian, mà phần bồ tát sơ nghiệp có được thuộc về giải thoát thân và pháp thân, c̣n phần thanh văn duyên giác có được chỉ thuộc về giải thoát thân.

Như vậy chánh văn huân tập không phải là a lại da, mà thuộc về pháp thân và giải thoát thân, và nó huân tập tuần tự tăng lên từ bậc thấp đến bậc vừa bậc cao như thế nào, th́ cũng như thế ấy thức dị thục tuần tự giảm bớt, nghĩa là chuyển biến cái sở y đi. Sở y của chủng tử chuyển biến th́ thức dị thục và thức chủng tử chuyển sinh một cách không c̣n chủng tử của nó, chủng tử của nó vĩnh diệt.

Lại nữa, như sữa với nước là thế nào? Chánh văn huân tập không phải a lại da vẫn cùng a lại da đồng chuyển, nhưng chủng tử a lại da diệt hết mà chủng tử không phải a lại da tăng lên, sự thế này ví như con ngỗng uống sữa trong nước (52) , lại như thế gian khi được ly dục, th́ sự huân tập cơi Dục giảm dần và sự huân tập cơi Sắc cơi Vô sắc tăng dần mà được chuyển đổi sở y.

Thứ 1: Nói Cái Thực Diệt Định Phi A Lại Da Th́ Bất Thành

Chính Văn.-

Nhập diệt định (53) th́ thức vẫn không rời thân, Phật đă dạy như vậy. Ở đây thức dị thục mới thích đáng không rời thân, v́ không do đối trị thức ấy mà có diệt định. Cũng không phải xuất diệt định th́ ư thức sinh lại, bởi v́ ngay như thức dị thục mà gián đoạn rồi, có nghĩa tách rời kiết sinh liên tục rồi, th́ cũng không có sự sinh lại. Nếu ai chấp rằng v́ có ư thức nên nói diệt định có tâm, th́ cái tâm ấy bất thành, v́ (có ư thức th́) diệt định đáng lẽ không thành; v́ đối cảnh và cái biết đối cảnh th́ diệt định không có, (mà ư thức th́ có rất rơ); v́ (nếu có ư thức th́) đáng lẽ phải có cái lỗi thích ứng với tâm sở thiện, c̣n ác với vô kư th́ không hợp lư rồi ; v́ (nếu có ư thức th́) đáng lẽ có cái lỗi là 2 tâm sở thọ và tưởng đều hiện hành, (không thể gọi là diệt thọ tưởng định); v́ (nếu có ư thức th́) đáng lẽ có cả tâm sở xúc, trong định đáng lẽ có cái khả năng ấy; v́ (nếu có ư thức th́) đáng lẽ có cái lỗi chỉ diệt tâm sở tưởng mà thôi, (không được gọi là diệt thọ tưởng định); lại đáng lẽ có cả cái lỗi tư tâm sở, tín tâm sở, v/v, hiện hành; nếu nói bạt nhổ cái năng y (là tâm sở) tách rời cái sở y (là ư thức, và cái sở y vẫn c̣n) th́ không hợp lư; v́ có sự ví dụ (ví như vô tưởng định, cái tưởng năng y bị diệt th́ cái ư thức sở y cũng không c̣n); v́, (nếu nói ví như ở tứ thiền, hơi thở năng y không c̣n mà cái thân sở y vẫn c̣n, th́ không đúng, bởi hơi thở) không biến hành, c̣n thọ và tưởng (là biến hành), không có sự không biến hành. Lại nữa, nói trong diệt định do có ư thức nên nói có tâm, th́ tâm ấy dầu thiện, dầu ác, dầu vô kư, đều bất thành cả, nên không hợp lư.

Thứ 2: Nói Sắc Với Tâm Vô Gián Phát Sinh Làm Chủng Tử Cũng Bất Thành

Chính Văn.-

Nếu chấp sắc với tâm phát sinh không gián đoạn, đó là chủng tử của các pháp, th́ điều này bất thành, như trước đă nói (54) . Thêm nữa, từ các cơi trời Vô sắc và Vô tưởng chết rồi, (sinh ở cơi Dục, có sắc và có tưởng sinh ra, sắc với tưởng ấy lấy ǵ làm chủng tử); từ diệt tận định và từ vô tưởng định xuất rồi (lấy ǵ làm chủng tử cho thọ và tưởng sinh ra), nên cái chấp nói trên không hợp lư. Thêm nữa, (nếu nói tâm trước làm chủng tử sinh ra tâm sau, th́) cái tâm tối hậu của các vị La hán không thể có được, (làm sao nhập niết bàn hoàn toàn). Do vậy, (sắc tâm vô gián sinh ra sắc tâm th́) chỉ có thể nói là đẳng vô gián duyên, (không thể nói làm chủng tử, nghĩa là làm nhân duyên).

Mục 7: Kết Luận Xác Lập A Lại Da

Chính Văn.-

Như vậy, nếu tách rời thức chủng tử dị thục th́ tạp nhiễm và thanh tịnh đều bất thành tất cả, do đó mà xác lập a lại da, với 3 đặc tính đă nói, quyết định thực hữu.


[Phần 1][Phần 2][Phần 3][Phần 4][Phần 5][Phần 6][Phần 7][Phần 8][Phần 9][Phần 10][Phần 11][Phấn 12][Phần 13][Phần 14][Phần 15][Phần 16][Phần 17][Phần 18][Phần 19][Phần 20][Phần 21][Phần 22][Phần 23][Phần 24][Phần 25]

[Trang chủ] [Kinh sách]