THIỀN TÔNG VIỆT NAM VỚI MỌI NGƯỜI

PHÁP THOẠI CỦA HÒA THƯỢNG THANH TỪ TRONG BUỔI PHỎNG VẤN TẠI TU VIỆN ĐẠI ĐĂNG

Ngày 6 tháng 11, 2002 vừa qua, một số anh chị em Văn nghệ sĩ, truyền thông và báo giới do Nhạc sĩ Hoàng Quốc Bảo, Ngô Mạnh Thu và nhà văn Phạm Quốc Bảo hướng dẫn, đã tới vấn an Hoà Thượng tại Thiền viện Đại Đăng, thuộc thành phố Bonsall, vùng San Diego.

Sau đây là trích đoạn từ một bài tường thuật do nhạc sĩ Hoàng Quốc Bảo thực hiện.

...Vì thời giờ có hạn, sau phần vấn an thăm hỏi ngắn gọn của quan khách, nhà báo Lý Kiến Trúc mở đầu cuộc phỏng vấn.

LKT (Lý Kiến Trúc): Kính thưa Hòa Thượng, chư Đại đức Tăng Ni, cùng tất cả quý vị. Chúng con được biết sau chuyến đi này về, Hòa thượng sẽ nhập thất không tiếp xúc với ai nữa, chúng con rất lấy làm tiếc, vì Phật tử vẫn còn cần đến Hòa Thượng, nhất là những Phật tử bên này xa quê hương, nhớ Hòa Thượng và đạo pháp. Mỗi lần Hòa Thượng sang bên này giảng pháp, Phật tử kéo đến nghe rất đông, bây giờ Hòa Thượng nhập thất thì Phật tử rất lấy làm tiếc. Nay con xin nói lên ước vọng của đồng bào Phật tử như vậy, kính mong Hòa Thượng xét lại.

Hòa Thượng Thanh Từ: Quý vị rất là tốt đối với chúng tôi, thật ra việc nghỉ của tôi có những lý do. Lý do thứ nhất, tuổi tôi năm nay chuẩn bị 80, Tết này được 80 rồi. Tuổi đó là tuổi phải được nghỉ, tôi ráng tới bây giờ cũng là khá đó. Tôi sẽ dừng lại nghỉ. Nghỉ đó không phải để thảnh thơi, mà để tôi có thời gian làm công việc của tôi cho tròn. Ngày xưa tôi có nói một thí dụ cùng các huynh đệ ở trong đạo rằng: có một số người đi lạc trong rừng sâu, lẩn quẩn tìm mãi không ra lối về, lương thực ngày càng cạn dần. May sao có người bạn tìm ra được lối, nhưng không nỡ về một mình, bèn trở lại chỉ bày cho các bạn mình, cùng dẫn dắt nhau mà đi. Nhưng trong số bạn đó, có những người khỏe chân, có những người yếu chân, và bịnh hoạn, nên dìu dắt nhau đi rất chậm. Đường về nhà lại quá xa, khi vừa ra khỏi mé rừng, người tìm ra đường đi nay đã mệt nhoài, đuối sức, bèn xin với đoàn được đi trước, để đủ sức về được nhà, còn các huynh đệ nay đã biết đường, cứ từ từ đi sau. Như vậy chắc quý vị đoán ra người dẫn đường đó là ai rồi (cười..). Mình là người dẫn đường thì bao giờ cũng phải đi trước, nay mệt quá rồi... Nếu ngày nay tôi tu biết được chút ít đạo lý, tôi không nỡ lo yên phận mình, nên bao nhiêu năm tôi cũng lao đao, lận đận, đi đây đi kia, bây giờ đến lúc gần cuối đời, xin được dành chút ít thời gian còn lại làm việc cho tôi. Điều đó mới nghe dường như tôi ích kỷ, không thương Tăng Ni Phật Tử nhiều, nhưng thật sự đó chính là tôi thương, bởi vì tôi là người dẫn đường, đến gần cuối cuộc đời, nếu tôi ngã dọc đường một cách mê man, thì những người đi sau sẽ chán nản. Cho nên tôi phải làm sao để khi ra đi, tôi phải tỉnh, phải sáng, để những người noi dấu tôi họ được hoan hỉ và tinh tấn hơn trên con đường tu hành. Như vậy việc nghỉ của tôi có mất mát một phần nhỏ mà có thể được lợi ích lớn về sau. Do đó tôi khẳng định đến tuổi này là phải nghỉ. Ông Phật của mình đến 80 tuổi cũng nghỉ, nay tôi đến 80 tuổi cũng xin cho phép tôi được nghỉ. Mà không phải tôi nghỉ để tôi nhập Niết Bàn, nhưng để làm công chuyện của tôi cho khá hơn một chút, để cho đàn em út thấy gương tốt mà noi theo, chứ khi mình làm được việc cho Phật Tử, cho Tăng Ni, rồi say mê trong đó, mà công việc của riêng mình hãy còn yếu, chưa đủ, thì tới giờ phút chót, e không được tốt.

Đó là lý do tôi phải nghỉ.

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.

LKT: Thưa Sư Ông, với tuổi 80, Sư Ông vẫn tìm con đường đi trước để tiếp tục làm việc. Trong khoảng mấy năm gần đây, từ Thiền viện Trúc Lâm Đà Lạt, Sư Ông đã trải dòng Thiền dài khắp năm châu. Qua Pháp, Sư Ông đã đặt Thiền viện Thường Lạc; qua Sacramento, Bắc California, đặt Thiền Tự Diệu Như; qua San Jose, Sư Ông đặt Thiền Tự Vô Ưu; qua Santa Ana, Thiền tự Ngọc Chiếu; tới San Diego, Thiền viện Đại Đăng; bên Texas, Thiền viện Quán Chiếu; rồi lên cả miền Đông là Boston, có Thiền viện Bồ Đề. Bây giờ qua một bản tin của nhạc sĩ Hoàng Quốc Bảo, chúng con được biết Sư Ông sẽ nhập thất vô thời hạn, giã từ mọi hoạt động thế tục.

Nhập thất như thế, nhưng dòng Thiền trôi chảy kia có dòng nước đục lẫn dòng trong, làm sao Sư Ông có thể biến dòng nước đục thành dòng nước trong? Và cuối cùng liệu nó có chảy về dòng Thiền đầu tiên của Việt Nam là dòng Trúc Lâm Yên Tử hay không, thưa Sư Ông?

Hòa Thượng Thanh Từ: Quý Phật tử lo lắng cái điều đó cũng phải, nhưng tôi học theo thái độ, tư cách các ông vua nhà Trần, về nghỉ không làm Vua ở triều đình, nhưng làm Thái Thượng Hoàng, ngồi một chỗ nghỉ ngơi, nghe những người con có những gì sơ sót mình quở, mình rầy. Tuy tôi ở trong Thất, nhưng thời chúng ta là thời đại văn minh, ngồi một chỗ mà nói được ngàn dặm, nghe được ngàn dặm. Cho nên tôi không ngại. Những đồ đệ tôi cử đi làm Phật sự ở nước ngoài có gì hay, có gì dở, những người chung quanh thỉnh thoảng báo cáo về, tôi nghe được sẽ nhắc nhở, kềm chế. Nếu tôi cứ lãnh quản lý hết, đến khi ngã đùng ra theo Phật, thì chừng đó huynh đệ sẽ chới với, không biết làm gì, và nếu có lỡ sai sót, lúc đó cũng không ai rầy nhắc. Vì vậy tôi nghỉ hưu, giống như tư cách Thái Thượng Hoàng... (cười...) chứ không phải nghỉ luôn...(cười...)

LKT: Thưa Sư Ông, hiện nay trong nước đang có phong trào trở về nguồn Trúc Lâm Yên Tử ở Quảng Ninh. Và trong cuộc hội thảo ở Quảng Ninh cách đây mấy năm, các học giả và Phật tử trong nước có đề nghị Sư Ông bồi bổ thêm vào chốn Tổ đó, ý Sư Ông như thế nào?

Hòa Thượng Thanh Từ: Vâng, cách đây hai năm có một phái đoàn chuyên về Gìn Giữ Di Tích khu Yên Tử, vào thăm viếng chúng tôi trong Đà Lạt, và yêu cầu chúng tôi hợp sức để kiến thiết khu Yên Tử. Tôi có trình bày vì tuổi già, không còn đủ sức leo lên núi Yên Tử nhiều lần, cho nên yêu cầu một là nếu quý vị bằng lòng cho tôi một ngôi chùa nào hư, đổ nát, không có người ở, nằm phía dưới chân núi, để chúng tôi sửa lại, làm chốn đàng hoàng cho Phật tử về tu học và nương dựa, và hai là những kinh sách đời Trần còn sót lại, cho chúng tôi được gom góp, dịch ra để phổ biến, những ai muốn tìm tới tìm hiểu, thì có đủ tư liệu. Quý vị đó bảo tôi phải làm đơn, xin với Tỉnh, và sau đó Tỉnh đã chấp thuận cho ngôi chùa Lân, diện tích đất rộng chừng hai hecta. Khi chúng tôi làm lễ đặt viên đá và chuẩn bị thi công, thì có Cục Bảo Tàng, Bảo Tồn đến, không bằng lòng với dự án nhỏ như vậy. Họ nói rằng nếu làm nhỏ, chưa xứng đáng. Thiền viện Trúc Lâm Đà Lạt, còn làm lớn như vậy, huống gì đây là chốn Tổ mà Hoà Thượng làm nhỏ, coi sao được. Rồi các ngài mới cho vẽ ra một dự án đồ sộ trên năm hecta, xây cất khá nhiều, để chúng tôi lập một Thiền viện cho xứng đáng. Nhưng vì ở Tỉnh chỉ có quyền cấp hai hecta thôi, nay nếu muốn năm hecta, đơn phải trình lên Thủ Tướng. Vì thời gian quá cấp bách, tuổi tôi già, còn mấy tháng nữa là tôi nghỉ, công việc lại lớn quá, nên nói nếu vậy tôi không kham làm. Cuối cùng các vị đồng ý cho phép tôi xây cất trên hai hecta thôi. Nay công tác xây dựng Phật sự đã gần xong, đến ngày 11 tháng 11 âm lịch này là khánh thành. Như vậy là xong bổn phận kiến thiết của chúng tôi ở chốn Tổ...

Nam Mô Bổn Su Thích Ca Mâu Ni Phật.

 

Hoàng Quốc Bảo

Sưu tầm và đánh máy: Thanh-Sơn VA-2002

hõg

 
 

THIỀN TÔNG VIỆT NAM