|
Lời từ biệt để nhập thất của Ngài đã làm rơi nhiều giọt lệ. Hòa Thượng đã
làm một chuyến vân du từ biệt, qua khắp các châu Úc, châu Âu và rất nhiều
nơi trên nước Mỹ. Sau chuyến đi này, Ngài sẽ về nhập thất xa lánh bụi trần
không còn tiếp xúc với thế gian.
Buổi sáng hôm nay sương mù dày đặc, anh chị em các ngành báo chí truyền
thông trong vùng quận Cam dù đã hẹn nhau, vẫn gọi nhau ơi ới cùng đi về
Đại Đăng ở San Diego để được gặp Hòa Thượng một lần cuối. Một tiếng cuối
đủ khiến chúng tôi bỏ mọi bận rộn để gặp Ngài một lần cho bằng được với
tâm hồn buồn rười rượi.
Chúng tôi đến Đại Đăng, nhìn thấy Hòa Thượng từ xa vẫn cảm nhận thấy dáng
vẻ thong dong, thư thái như không có gì thay đổi và nhất là nụ cười của
Ngài không bao giờ tắt. Hòa Thượng vừa trải qua những chuyến đi dài thế mà
chỉ nhuốm một chút vẻ mệt mỏi như cái mệt của tuổi già. Nhưng điều này đã
không làm giọng nói của Ngài giảm mất một chút uy lực nào. Ngài vẫn thong
thả, vẫn rộng rãi bao dung.
Khi chúng tôi đến thì nhạc sĩ Hoàng Quốc Bảo đang giới thiệu anh chị em
nghệ sĩ , những người trong giới truyền thông lúc đó có mặt tại chỗ. Chiếc
loa phóng thanh đã giúp những người đứng ngồi phía ngoài phòng khách đơn
sơ và chật hẹp của tu viện này, có thể nghe được một cách rõ ràng. Căn
phòng đã nhỏ lại càng nhỏ đi vì người đông đúc quá. Một số vị nhân sĩ, bô
lão được mời ngồi một bên các văn nghệ sĩ và giới truyền thông, nhạc sĩ
Hoàng Quốc Bảo cùng nhà báo Lý Kiến Trúc đã di động sát bên Hòa Thượng để
việc sắp xếp vị trí được gọn gàng và nhanh chóng cũng là để giữ cho chương
trình được quy củ. Một vị tăng trẻ cũng có mặt bên cạnh Hòa Thượng giúp
điều chỉnh hệ thống âm thanh theo vị trí ngồi của Hòa Thượng, nhờ đó,
tiếng nói của Ngài vẫn êm ả vượt thinh không qua cả sườn đồi xanh tươi của
Đại Đăng dội đi bốn phương.
Nhà khách của Đại Đăng nằm ngay giữa con đường dốc ngược lên trên đỉnh
đồi. Quẹo tay phải là tới nơi. Cửa ra vào chật cứng, người bên trong không
nhích thêm được và người bên ngoài cũng không tiến vào được. Nhưng khi
chúng tôi vào tới thì một Phật tử có lẽ trong ban tổ chức đã nhận ra ngay
đoàn người của giới truyền thông với máy ảnh, máy quay phim cho truyền
hình và nhạc sĩ Hoàng Quốc Bảo đã nhận được tín hiệu của vị đó để nhắc nhở
mọi người nơi cửa dành chỗ cho chúng tôi tiến vào chen giữa những chiếu
ngồi chật chội. Chúng tôi vội thu xếp để có thể kịp thu hình Hòa Thượng.
Chung quanh chúng tôi lúc bấy giờ cũng đã đầy các máy chụp hình với những
tiếng bấm lích kích lia lịa, ai cũng sợ mất dịp ghi lại những hình ảnh một
lần duy nhất này.
Hòa Thượng đã mở đầu một cách thật khoan thai, Ngài cho biết mình năm nay
đã ngoài 80 tuổi, đã đến lúc phải nghỉ ngơi và vì vậy Ngài sẽ vào thất,
không còn tiếp xúc với thế giới bên ngoài nữa.
Khi nghe Ngài nói tới việc nhập thất vĩnh viễn thì đã có những tiếng sụt
sùi từ bên dưới, nhiều người không cầm được nước mắt khi nghĩ đến không
còn cơ hội nào được thấy Ngài, nhất là những vị lớn tuổi, cứ nghĩ tới
những ngày mong manh của đời mình liệu rằng còn cơ hội nào để tham vấn
Ngài một lần nữa hay chăng. Nhưng Hòa Thượng vẫn rất tỉnh táo trước tình
thế đó, Ngài nói chuyện một lúc và rồi sau đó nhắc nhở mọi người hãy trao
đổi với Ngài một lần trong dịp này. Thế là Lý Kiến Trúc mở đầu, sau đó đến
thi sĩ Phan Lạc Phúc, nhà văn Phạm Quốc Bảo, nhà báo Như Hảo, Mộng Lan,
Kiều Mỹ Duyên lần lượt đưa ra những câu hỏi. Thôi thì đủ thứ chuyện,
chuyện đời rắc rối như chuyện chính trị, chuyện đạo, chuyện tu hành và
chuyện tương lai của Phật Giáo Thiền Phái Trúc Lâm mà Ngài đang dẫn dắt
...
Hòa Thượng không hề ngập ngừng trong bất cứ câu hỏi nào, vấn đề nào. Vẫn
với giọng khoan hòa từ tốn, Ngài trả lời một cách căn kẽ, sâu sắc, gần như
mỗi câu trả lời là một bài học cho mấy trăm con người đang chăm chú lắng
nghe. Chẳng hạn về câu chuyện có hai giáo hội ở trong nước thì ta ở phía
nào? Ngài trả lời là phái tu này không ở một phía nào cả, Hòa Thượng chỉ
theo con đường Phật Giáo đời Trần chỉ làm sao cho Đạo Phật được mở mang là
giúp được bá tánh muôn dân và chấn hưng được Phật pháp. Còn về câu hỏi ai
sẽ là người kế nhiệm sau khi Ngài nhập thất không còn tiếp xúc với bên
ngoài nữa, thì Ngài cho biết mọi chuyện sẽ do chính các Phật tử quyết
định, các Phật tử sẽ chọn ra người có tài đức còn Ngài không chỉ định ai
sẽ kế vị mình.
Buổi họp báo xong xuôi, tất cả mọi người tiến ra bên ngoài chụp với Ngài
bức hình chung để kỷ niệm, sau đó dùng cơm chay.
Chúng tôi ghi nhận đây là buổi họp báo nhiều xúc động nhất, nhiều nước mắt
nhất vì mọi người không thể ngăn được niềm luyến tiếc không còn dịp gặp
lại Hòa Thượng nữa. Nhạc sĩ Ngô Mạnh Thu và nhạc sĩ Trọng Nghĩa đã hát
tặng Ngài nhiều bài ca với giọng đầy xúc động. Chúng tôi nhớ lại lần gặp
gỡ đầu tiên ở Pasadena khi Ngài tới đây lần đầu, Ngài có kể rằng hồi nhỏ
Ngài có bị bệnh lao và vì vậy Ngài mong ước sau này lớn lên thì sẽ không
chết vì bệnh lao mà chết vì bệnh tim. Ngài kể một cách vui vui rằng vì lúc
đó Ngài cho rằng chết vì bệnh tim thì nó sạch sẽ hơn, chết vì bệnh lao là
bệnh xấu vì bệnh này hay lây, gây nguy hại cho người khác nữa.
Chúng tôi không muốn rời cặp mắt khỏi Hòa Thượng, muốn ghi nhận thật kỹ,
thật rõ hình ảnh bậc chân tu, người thầy của mình để không bao giờ phai mờ
dù không còn được gặp lại Ngài. Và Ngài, vẫn nét mặt hiền từ, đôn hậu, vận
giọng nói êm đềm từ tốn, vẫn thái độ khoan dung nhẹ nhàng, vẫn nhìn đời
chung quanh trìu mến dù chính Ngài đã quyết định sẽ không nhìn lại chúng
tôi trong một dịp nào nữa.
Hòa Thượng sẽ nhập thất, sẽ vắng mặt, nhưng kiến thức uyên bác của Ngài
nằm trong những lời giảng, những cuốn sách thì sẽ ở lại mãi mãi với chúng
tôi, với hậu thế. |