[Trang chu] [Kinh sach]

BÁT ĐẠI NHÂN GIÁC GIẢNG GIẢI

[mucluc][loinoidau][modau]

[denhat][denhi][detam][detu][dengu][deluc][dethat][debat][ketluan]


ĐỆ BÁT GIÁC TRI

CHÁNH VĂN :

Đệ bát giác tri:
Sanh tử xí nhiên.
Khổ năo vô lượng,
Phát đại thừa tâm,
Phổ tế nhất thiết,
Nguyện đại chúng sanh,
Thọ vô lượng khổ,
Linh chư chúng sanh,
Tất cánh đại lạc.

DỊCH:

Điều thứ tám lại nên giác ngộ:
Tử sanh hoài đau khổ vô cùng.
Phát tâm dơng mănh đại hùng,
Quyết ḷng độ hết đồng chung Niết-bàn.
Thà ḿnh chịu khổ muôn vàn,
Thay cho tất cả an nhàn thảnh thơi.
Mọi người đều được vui tươi,
Đến bờ giác ngộ rạng ngời hào quang.

GIẢNG:

Đệ bát giác tri:
Sanh tử xí nhiên.
Khổ năo vô lượng,
Phát đại thừa tâm,
Phổ tế nhất thiết.

Điều giác ngộ thứ tám, Phật dạy việc sanh tử của chúng sanh quá nhiều, liên tục không dứt, nên sự khổ năo không thể nào kể hết được, mỗi lần chết đi sanh lại là chịu nhiều khổ đau. Hiện tại chúng ta đang mang thân này, là đă trải qua vô lượng kiếp bỏ thân rồi mang thân. Như vậy th́ sự khổ năo không thể tính kể. Quí vị thử xét lại xem, như ở trước đă nói, chỉ một đời này thôi chúng ta cũng đă chịu nhiều đau khổ, huống là trải qua nhiều đời. Khi lọt ḷng mẹ mở mắt chào đời cất tiếng khóc vang là một lần khổ, rồi lớn dần, mỗi khi biết lật biết ḅ, biết ngồi biết đi… là ấm đầu nhuốm bệnh… Khi lớn khôn đi học hay đi làm ăn xa, mỗi lần xa cách là mỗi lần nhớ thương đau khổ. Lại mỗi lần buồn lo, sợ hăi, giận ghét là mỗi lần đau khổ. Lại nữa, mỗi lần yếu đau bệnh hoạn hay chết chóc của người thân hoặc của ḿnh là mỗi lần đau khổ… Một đời người chuyện buồn lo thương ghét giận hờn… xảy ra không biết bao nhiêu lần, không thể tính hết được. Như vậy vô lượng vô số kiếp niềm đau nỗi khổ của chúng sanh làm sao tính đếm được!

Chúng sanh v́ mê muội hiện sống trong đau khổ lại tưởng là vui, cứ đắm ḿnh trong đau khổ. Chết đi sanh lại là khổ mà có ai biết chán biết sợ! Sống trong đau khổ mà nghe nói chết là không ưng. Ai cũng muốn cho ḿnh được sống lâu. Nhưng thử hỏi sống để làm ǵ? Đa số người đời mong sống lâu để thọ hưởng ngũ dục, chớ không biết nương nhờ mạng sống để tu, để giải quyết cái khổ sanh tử luân hồi. Nhiều người lầm tưởng người tu do chán đời sợ khổ, nên trốn vô chùa để ẩn dương nương Phật, tránh không c̣n thấy không c̣n bị khổ nữa. Người tu với tâm niệm như thế th́ tu không tiến bộ, không lợi ích. Người tu cần phải có trí tuệ, trước là phản tỉnh phá trừ vô minh phiền năo tự tâm, sau đó phát tâm Đại thừa làm lợi ích cho tất cả chúng sanh. Phát tâm Đại thừa làm lợi ích cho tất cả chúng sanh bằng cách nào? Nguyện thay chúng sanh chịu vô lượng khổ. Giả sử có người phạm pháp bị tội, chính quyền đang truy nă tội phạm. Lúc đó có người phát tâm ra nhận tội thế cho kẻ phạm pháp, chính quyền bắt người nhận tội hành h́nh chớ không bắt người phạm pháp. Đó là trường hợp thay chúng sanh chịu khổ. Tuy nhiên, ở đời có mấy ai tốt bụng như thế. Giả sử bị đổ tội th́ lại kêu oan không nhận tội. Như vậy với tâm niệm của chúng sanh, ai cũng muốn cho bản ngă ḿnh được sung sướng, luôn bảo vệ cho bản ngă được an ổn, chớ không ai chịu khổ thế cho ai, ngoại trừ hàng Bồ-tát. Song Bồ-tát thay chúng sanh chịu khổ như thế nào?

Trước tôi giải thích những việc của chúng sanh và sự đau khổ của sanh tử. Sau đó mới nói đến thay chúng sanh chịu khổ của Bồ-tát.

Trong kinh có ghi lại đoạn Phật nói về tương lai:

“… Qua thời kỳ kiếp giảm, sẽ tới thời kỳ kiếp tăng. Khi tuổi thọ con người tăng lên đến tám mươi bốn ngàn tuổi th́ Phật Di-lặc ra đời. Khi Phật Di-lặc ra đời th́ có một vị Chuyển Luân Thánh vương cũng ra đời cai trị thiên hạ bằng chánh pháp. Bấy giờ dân chúng được an cư lạc nghiệp sống đời thái b́nh. Khi nghe Phật nói như vậy, một vị Tỳ-kheo bạch Phật:

- Bạch Thế Tôn, con nguyện tu cho đến khi đức Phật Di-lặc ra đời, con sẽ làm vị Chuyển Luân Thánh vương đó, để đem giáo pháp của Phật ra giáo hóa chúng sanh.

 Đức Phật bèn duỗi ngón tay xuống đất, khơi một chút phân trâu (tập tục Ấn Độ thường dùng phân trâu để tráng nền nhà), Ngài đưa ngón tay có dính phân trâu lên, hỏi đại chúng:

- Ngón tay ta có dính chút phân trâu là dơ hay sạch?

- Bạch Thế Tôn, dơ.

- Như vậy đáng bỏ hay đáng giữ?

- Đáng bỏ.

Phật dạy: Một chút phân trâu dính trên đầu móng tay c̣n chán sợ phải bỏ, huống nữa là nhiều. Cũng thế, mỗi một lần sanh tử là mỗi một lần khổ đau nhơ nhớp. Nhơ nhớp gấp mấy lần chút phân trâu này mà ông không biết chán sợ, lại muốn sanh tử nhiều lần, chờ chừng đó để làm Chuyển Luân Thánh vương có phải là ngu si không?”

Đức Phật chỉ cho chúng ta thấy rơ một lần sanh tử là chịu vô số khổ năo. V́ vậy, mà phải biết đặt vấn đề: Làm sao giải quyết việc sanh tử của ḿnh cho xong, để rồi c̣n giúp người khác giải quyết sanh tử của họ nữa. Khi đă được nghe kinh sớm giác ngộ, mà cứ quan niệm rằng: “thôi ḿnh an phận, cứ lo làm phước lành, mong cầu đời sau được giàu sang sung sướng, hưởng phước báo ở cơi trời cơi người…” người quan niệm như thế là không có tâm muốn thoát ly khổ sanh tử luân hồi, v́ khi hưởng hết phước th́ sẽ bị đọa. Thế nên người trí phải tỉnh giác, thấy rơ sanh tử là nỗi khổ lớn cần phải thoát ra, chớ có lầm tưởng sống đây là khỏe mạnh là hạnh phúc, rồi không chịu tu hành cứ đắm ch́m măi trong đó.

Ở đây Phật chỉ cho chúng ta thấy ṿng sanh tử liên tục, sự khổ năo không thể nào đo lường hết được, để chúng ta phát tâm cần cầu thoát ra khỏi ṿng khổ năo đó và thay chúng sanh chịu khổ.

Thay chúng sanh chịu khổ, không phải thấy người khuân vác gánh gồng ngoài phố ngoài đồng nặng nhọc, chúng ta đến đó xin gánh giùm cho họ. Nếu thay như thế th́ chúng ta chỉ thay được vài người thôi, c̣n bao nhiêu người khác khổ cực ai thay cho họ? Ít người gánh gồng khuân vác nặng nhọc, chúng ta thế được, c̣n khổ v́ bệnh hoạn phiền năo, chết chóc th́ làm sao thế được? Tất cả bệnh như tim, gan, phổi, ruột… ai đau người ấy phải chịu. Hoặc buồn rầu, lo sợ, giận tức… ai phiền năo th́ người đó mang. Hay chết chóc, dù con cũng không thế cho cha được, vợ cũng không thế cho chồng được… Chỉ thay bằng cách đem lời Phật dạy, phá mê đánh thức cho người khổ đau tỉnh giác, hết mê lầm, không tạo nghiệp ác để thọ quả khổ, và không c̣n đi trong luân hồi sanh tử nữa. Song, đem lời Phật dạy ra nói suông để người nghe suông chưa được, mà tự ḿnh phải chịu cực khổ nhọc nhằn, thức khuya dậy sớm để học để tu, t́m cầu cho ra lư đạo, rồi đem đạo lư được giác ngộ ra giảng giải cho mọi người nghe, và hướng dẫn cho họ tu hành khiến họ giác ngộ, thoát ṿng luân hồi sanh tử. Thay cái khổ cho chúng sanh là thay như thế. Khi xưa, Thái tử Sĩ-đạt-ta (Siddhàta) giác ngộ lư vô thường sanh già bệnh chết khổ đau của kiếp người, Ngài liền bỏ cung vàng điện ngọc, đi tu để t́m một lối thoát, trước tự cứu ḿnh sau cứu độ chúng sanh, v́ Ngài thấy rơ ḿnh cũng đang ch́m đắm trong sanh tử khổ đau cần phải thoát ra trước, rồi mới có thể cứu người thoát ra sau.

Quí Phật tử nghe Phật dạy thân chúng ta không thật, chỉ là tạm bợ vô thường là khổ, không, vô ngă, nên sự c̣n mất của thân này không c̣n là vấn đề quan trọng nữa, nhờ vậy mà bớt chấp về thân. Bớt chấp thân th́ bớt khổ về thân. Ví dụ, từ trước có người bị tai nạn hay đau bệnh th́ khóc sướt mướt kêu than thảm thiết. Sau, biết tu hành có tỉnh giác tuy gặp tai họa, ốm đau hay chết chóc, họ không c̣n lo sợ buồn khổ khóc lóc nữa. Lại, bớt chấp tâm là bớt khổ về tâm. Chẳng hạn người bị mạ lị chỉ trích, khi chưa biết tu th́ tự ái buồn phiền khổ sở, nhưng khi biết tu th́ tự xét lại ḿnh xem có vấp phải lỗi lầm ấy không? Nếu xét thấy có lỗi th́ sửa chữa, nếu không có lỗi th́ bỏ qua, ḷng an ổn, lo tiến tu. Sở dĩ lâu nay chúng ta khổ nhiều là do chúng ta mê mờ thấy biết sai lầm, cùng một sự việc xảy ra mà khi mê th́ khổ, lúc tỉnh th́ an, có khác nhau. Ngay trong cuộc sống này, người giác ngộ biết tu đă làm vơi đi mọi sự khổ đau rồi. Như thế, Phật không cứu khổ cho chúng sanh là ǵ? Tuy nhiên, nói Phật cứu chúng ta, nhưng kỳ thật ḿnh tự cứu lấy ḿnh. V́ nhờ Phật chỉ dạy pháp tu, chúng ta học hiểu và ứng dụng vào cuộc sống, nên bớt khổ an vui, tức là đă tự cứu lấy ḿnh. Như vậy là mỗi người đều có sẵn Phật của ḿnh, nên ở bất cứ trường hợp nào cũng được an ổn. Như trường hợp một Phật tử người Việt gốc Hoa ở Vĩnh Long, giỏi chữ Hán, thâm hiểu Phật pháp. Trước kia Sư cụ Huệ Quang có tặng cho Phật tử ấy một cuốn kinh Pháp Bảo Đàn, dặn ḍ hăy đọc cho kỹ để ứng dụng tu hành. Đạo hữu đọc măi gần thuộc ḷng. Một hôm công việc làm ăn bất ổn sao đó, đạo hữu bị bắt nhốt trong khám. Những người cùng bị giam buồn rầu than oán rên xiết, c̣n đạo hữu th́ nhớ lời Phật dạy cố gắng tu hành, cứ ngồi thiền hoài, nhờ lo tu mà không thấy khổ. Chúng ta thấy cùng một hoàn cảnh, người không biết tu th́ đau buồn khổ năo, người thâm hiểu Phật pháp biết tu hành vẫn được an ổn không khổ đau.

Nếu không vạch rơ ra th́ quí Phật tử không hiểu, cứ thắc mắc kinh nói Phật cứu chúng sanh, sao chúng sanh khổ mà Ngài không hiện ra để cứu? Chớ thiển cận! Đừng tưởng Phật cứu là đưa tay kéo ḿnh lên, hoặc bị nhốt trong khám, Phật mở cửa khám đưa ḿnh ra. Không phải vậy! Phật cứu khổ chúng sanh là chỉ dạy cho thấy rơ lư vô thường khổ, không, vô ngă, rồi chúng sanh nương theo lời Phật dạy tu hành, tự ḿnh thoát khỏi sanh tử khổ đau và cứu giúp người được hết khổ như ḿnh. Hiểu như vậy mới không lầm phát tâm Đại thừa, nguyện thay chúng sanh chịu khổ là làm mọi việc nặng nhọc thế cho mọi người, mà mọi người phải lưu ư là, chính ḿnh tu cho hết phiền năo mê mờ dứt khổ đau, mới đủ khả năng, đủ sáng suốt hướng dẫn người khác tu. Nếu tự ḿnh không tu, không hết phiền năo vô minh, trí tuệ chưa sáng, làm sao hướng dẫn người ta tu? Cũng giống như muốn cứu người sắp chết ch́m giữa ḍng sông, điều kiện tất yếu là ḿnh phải biết lội, lội giỏi, có thuyền bè hoặc phao nổi th́ mới cứu được. Ngược lại, nếu thấy người đang lặn hụp sắp chết ch́m giữa ḍng sông, ḷng thương xót muốn cứu vớt, mà không biết lội, không phao nổi, không thuyền bè làm sao cứu? Chỉ thương suông thôi!

Lội giỏi, thuyền bè, phao nổi, chỉ cho sự tu hành, đoạn dứt vô minh phiền năo, hết khổ đau, trí tuệ sáng suốt, đạo lực vững vàng. Người như thế mới đủ khả năng tế độ người đang trầm luân trong sanh tử khổ đau.

Ví dụ quí vị có bạn bè hay thân nhân gặp tai nạn, hoặc làm ăn bị thất bại họ đau buồn khổ sở. Quí vị gặp hoàn cảnh như vậy, cũng buồn rầu khổ năo như họ, thử hỏi quí vị có thể khuyên bảo họ bớt buồn bớt khổ được không? - Chắc chắn là không. V́ quí vị đâu tỉnh sáng, đâu có lời chân lẽ thật để khuyên. Chỉ khi nào quí vị tu giác ngộ giải thoát rồi, gặp hoàn cảnh xuôi ngược thế nào cũng vẫn an nhiên tự tại, th́ mới có thể khuyên họ được. Như vậy, chúng ta phải tự tạo cho ḿnh một đời sống an vui sáng suốt tự chủ. Tức là chúng ta lấy trí tuệ và từ bi làm chiếc bè, làm phao nổi, để chở ḿnh và đưa người qua bể khổ lên bờ giác ngộ.

Hàng Bồ-tát phát tâm Đại thừa, muốn cho chúng sanh được an vui, nên các ngài phải hi sinh chịu đựng mọi gian khổ, khép ḿnh vào thanh qui giới luật, thức khuya dậy sớm tu hành, mong cầu sớm được giác ngộ giải thoát để rồi giúp chúng sanh cũng được giác ngộ giải thoát. Người tu chân chánh có hai trường hợp xuất gia:

- Trường hợp thứ nhất: Thấy cuộc đời lắm chuyện nhiễu nhương đau khổ, sợ khổ mà đi tu. Đi tu để tự cứu ḿnh.

- Trường hợp thứ hai: Thấy chúng sanh bị trầm luân trong sanh tử khổ đau không thoát ra được, nên phát tâm đi tu t́m cho ra lối thoát để cứu độ chúng sanh, đó là hàng Bồ-tát Đại thừa đi tu. Cũng như người đóng thuyền để cứu vớt người, chớ không nghĩ đóng thuyền chỉ để chở ḿnh. Nhưng khi chèo thuyền cứu người bị chết ch́m, th́ ḿnh đă thoát chết rồi. Nghĩa là khi phát tâm nghĩ đến sự lợi tha là ḿnh đă được phần tự lợi rồi. Tức là chăm lo cứu người là ḿnh đă tự cứu ḿnh vậy.

Trong kinh Phật có kể lại câu chuyện:

Vào một kiếp xa xưa, có người thợ săn giết nhiều thú rừng. Sau khi chết đọa vào địa ngục kéo xe chở vật nặng và bị đánh đập đau đớn khổ sở. Trong khi bị đánh đập khổ sở, thợ săn chợt thấy một cây trụ đồng cháy đỏ, hơi nóng tỏa ra hừng hực, quỉ sứ bắt người ném vào, họ la khóc kinh khủng. Thấy vậy, thợ săn động ḷng thương xót, phát thệ nguyện: “Tôi xin chịu khổ một ḿnh trong địa ngục này, để thế cho mọi người, cầu mong mọi người được thoát ra an ổn, không c̣n khổ sở nữa.” Ngay sau đó cảnh khổ của địa ngục không c̣n đối với người thợ săn.

Do tâm từ bi rộng lớn của người thợ săn, nguyện chịu khổ thế chúng sanh, nên chuyển hóa được cảnh khổ của ông. V́ vậy nên nói: “Trong lợi tha đă có tự lợi.”

Người tu hành khi thấy chúng sanh bị khổ, cảm nhận như ḿnh bị khổ, đó là người đại phát tâm, đại tu hành. Thế nên khi v́ người mà hoan hỉ chịu lao nhọc khốn khó thay cho người, th́ không cảm thấy bực bội khổ năo, v́ tâm cao thượng thương người bộc phát mạnh, lấn át mọi ư niệm khổ đau. Ngược lại người chỉ muốn cho ḿnh được sung sướng an lành mà bị khổ, th́ cảm thấy bực bội khổ năo vô cùng. Khổ nhiều hay khổ ít là do tâm lượng rộng hẹp của con người mà ra vậy. Ví như người mê mờ, không sáng suốt làm điều sai quấy lỗi lầm, bị quở trách la rầy nên tự ái lo buồn, bèn biện hộ bào chữa, không nhận lỗi. V́ thế chúng bạn nh́n họ với tâm ḍ xét nghi ngờ. Một người bên cạnh thấy vậy, đứng ra nhận lỗi thay để đánh tan sự ḍ xét nghi ngờ trong chúng. Khi bị khiển trách la rầy, người nhận lỗi không thấy buồn khổ, lại c̣n vui, v́ họ có đủ sáng suốt và tự chủ. Quả thật như vậy, khi đă phát tâm thay thế chịu khổ để cứu độ người, th́ tâm ḿnh thấy vui mà không thấy khổ. V́ niệm từ bi hỉ xả đă tỏa rộng ra, th́ niệm đau khổ đoạn diệt.

Người tu Phật thường lấy cái khổ của người làm cái khổ của ḿnh để lo cứu giúp; lấy cái vui của người làm cái vui của ḿnh, mà không đố kỵ tị hiềm th́ thường vui hơn là khổ. Để thấy rằng khi phát tâm từ bi rộng lớn, th́ tâm niệm ích kỷ khổ đau ngay đó liền tiêu tan, nên hết khổ. Khi nào mọi người đều mở rộng ḷng thương cứu giúp cho nhau, th́ mọi sự khổ trên thế gian này không c̣n nữa.

Cho nên hàng Bồ-tát phát tâm Đại thừa, chỉ v́ thấy được cái khổ thống thiết của sanh tử luân hồi, mà chúng sanh đang gánh chịu, nên các ngài khởi nguyện đi vào lục đạo để làm lợi ích cho chúng sanh. Trong kinh nói: “Bồ-tát dĩ lợi sanh vi bản hoài.” Nghĩa là Bồ-tát lấy việc lợi ích chúng sanh làm hoài băo chánh, nên các ngài đi từ nơi này đến chỗ kia, làm tất cả mọi việc, chỉ v́ mục đích là cứu độ cho chúng sanh hết khổ.

Người biết thương xót chúng sanh, nỗ lực tu học, để giảng giải cho mọi người thấy rơ cái khổ sanh tử luân hồi, mà chán sợ không tạo tác nhân trầm luân ấy nữa. Người hiểu và làm được như vậy, tự ḿnh dứt khổ đau được vui lớn là giải thoát Niết-bàn. Ở đây không nói riêng hàng Bồ-tát, mà tất cả mọi người trong chúng ta đều nên phát tâm và làm như thế.

]

 


[mucluc][loinoidau][modau]

[denhat][denhi][detam][detu][dengu][deluc][dethat][debat][ketluan]

[Trang chu] [Kinh sach]