[Trang chủ] [Kinh sách]

VÀI NÉT CHÍNH LUÂN LÝ PHẬT GIÁO

[Mucluc][Dẫn Khởi]

[P1][P2][P3][P4][P5][P6][P7][P8]


D. XÃ HỘI :

Sống trong xã hội tương quan tương duyên, mình và mọi người có sự liên quan mật thiết nhau. Sự ràng rịt mọi người với mình là sợi dây ân nghĩa. Do nương nhờ nhau chúng ta mới có sự sống an ổn. Cho nên mọi người trong xã hội đều là ân nhân của chúng ta. Như trong kinh Ưu Bà Tắc, Phật dạy: "Người nghỉ nhờ dưới bóng cây, cho đến thời gian ngắn, cẩn thận chớ bẻ hoa lá". Tại sao Phật dạy chúng ta không được bẻ hoa lá? _ Vì cây ấy đã che mát cho ta trong thời gian ngắn. Ðức Phật dạy ta phải biết ơn, cái công ơn che mát cho ta, không nên có tâm phá hoại nó. Cái cây mà Phật còn dạy chúng ta biết ơn huống chi là nhơn loại. Chúng ta đi đường nhờ xe, qua sông nhờ đò, ở nhà nhờ thợ mộc, thợ nề, mặc áo nhờ thợ dệt, người trong bông, ăn cơm nhờ nông phu, người khuân vác, nấu nướng, đau nhờ thầy xem mạch cho thuốc, đi học nhờ thầy giáo v.v. và v.v. Tách rời mọi người ra, chúng ta khó có sự sống bảo đảm an toàn. Cho nên chúng ta phải biết ơn tất cả mọi người. Ðối với mọi người, chúng ta chỉ có bổn phận giúp đỡ, không được làm tổn hại.

Sự khổ của người đời không thể nào kể hết, tùy khả năng chúng ta giúp đỡ đến đâu quý đến đấy. Nếu gặp người đói rét, chúng ta tùy sức cho cơm ăn áo mặc. Thấy người bệnh hoạn, chúng ta săn sóc thuốc men. Kinh chép:

"Phật dạy: Nầy các Tỳ kheo! Người săn sóc bệnh nhân là săn sóc ta vậy. Người khán bệnh là khán ta rồi. Sở dĩ như vậy, vì ta nay đích thân săn sóc những người bị bệnh tật. Các Tỳ kheo! Ta không thấy người nào, đối chư thiên thế gian, Sa môn, Bà la môn trong việc bố thí tối thượng hơn việc bố thí này. Người thật hành bố thí này mới là bố thí, được quả báo lớn, được công đức lớn, tiếng tốt đồn khắp, được pháp vị cam lồ. Như Lai chí chơn đẳng chánh giác biết trong việc bố thí tối thượng không việc nào hơn bố thí này."

(Kinh Tăng Nhất A Hàm quyển 5, phẩm Nhập đạo bài số 4)

Săn sóc, nuôi nấng bệnh nhân là công đức rất lớn, là môn phước điền thứ nhất trong tám thứ phước điền.

Người Phật tử sẵn sàng cứu giúp mọi người, không bao giờ làm cho ai đau khổ. Chẳng những giúp người bằng vật chất, sức lực lại còn giúp bằng tinh thần. Thấy người làm ác, tìm cách khuyên họ bỏ ác. Biết người muốn gần đạo đức, hướng dẫn họ đến đạo đức. Có người không biết tội phước, giảng giải cho họ biết tội phước. Có người nhiều sợ hãi, dạy họ niềm tin và ủng hộ họ cho họ hết sợ hãi.

Chúng ta hãy đem tấm thân này làm miếng vải để băng bó những vết thương đau của xã hội, vì xã hội và ta không thể xa rời nhau.

*


[Mucluc][Dẫn Khởi]

[P1][P2][P3][P4][P5][P6][P7][P8]

[Trang chủ] [Kinh sách]