|
TỰA
Thiền lại có
cửa (quan) sao? Đạo vốn không có trong, ngoài, ra, vào; nhưng người hành
đạo bởi có mê, ngộ nên bậc đại thiện-tri-thức giữ cửa không thể không có
khi mở, đóng. Các Ngài giữ khóa chốt kỹ càng, tra hỏi nghiêm ngặt, khiến
những kẻ loạn ngôn, tà ý muốn vượt qua bị cửa ngăn cản không thể thực hiện
được mưu gian, cũng là cái kế giữ lâu dài vậy.
Tôi khi mới
xuất gia được gặp một pho sách để trong phòng tên THIỀN MÔN PHẬT TỔ CƯƠNG
MỤC. Trong ấy ghi chép những lời tường thuật của các vị Tôn túc về sự tham
học, tu chứng của mình. Nào lúc mới tham học khó khăn thấu hiểu, lúc thực
hành công phu nhọc nhằn khổ sở, đến sau cùng bỗng nhiên thấu ngộ. Tôi đọc
qua, lòng rất kính mộ, nguyện học theo gương các Ngài. Bộ sách này các nơi
khác không thấy có. Kế tôi đọc bộ Ngũ đăng chư ngữ lục trong Tạp truyện,
không luận những vị xuất gia hay tại gia có thật tham, thật ngộ, tôi đều
góp nhặt thêm vào phần trước pho sách.
Tôi chọn rút
những chuyện cốt yếu, xếp theo loại, biên thành tập lấy tên là THIỀN QUAN
SÁCH TẤN. Ở nơi nào thì tôi để nó trên bàn, đi đâu thì mang theo trong bị,
mỗi lần đọc cảm thấy kích lệ tâm chí, tinh thần khoáng đạt, như có một sức
mạnh vô hình thúc đẩy gắng tiến.
Có thể nói
quyển sách này rất cần thiết đối với người chưa vượt qua khỏi cửa, nếu với
kẻ vượt khỏi cửa đã xa thì đâu còn cần dùng ? Tuy nhiên, ngoài cửa này còn
lớp cửa khác, chẳng qua giả mượn tiếng gà, tạm rời miệng cọp mà thôi. Được
ít cho là đủ là người tăng thượng mạn. Sông chưa cùng, núi chưa tột vẫn
phải gắng tiến. Chạy mau, đi mãi bao giờ vượt khỏi cái cửa đen tối sau
cùng, chừng ấy sẽ chậm rãi nghỉ ngơi không muộn.
Niên hiệu Vạn
Lịch năm thứ 28, đầu mùa Xuân
CHÙA VÂN THÊ
Sa môn CHÂU
HOẰNG
Cẩn chí
? |